Sài Gòn, có những sáng ra khỏi nhà từ sớm, như sáng nay, liền có thời gian nếm trải những phong vị lạ lùng, của thành phố này.
Mình chưa thấy nơi nào, đứng đợi ngã tư đèn đỏ, lại có thể đọc được chỉ dẫn giao thông
*Vòng xay Lý Thái Tổ tắc đường, do tai nạn giao thông*
*Sư Vạn Hạnh đoạn bệnh viện 115 đông xe*
*Vòng xoay 3/2 - CMT8 lưu lượng xe nhỏ, tiện lợi lưu thông*
Sài Gòn, những ngày sau cơn giông gió, mưa phủ trắng trời, từ 5h sáng, người ta đã vội đi thu gom những cây đổ, dây điện rơi rớt. Ở khắp nơi, là xe cẩu, là máy cắt, nhằm đảm bảo sẽ không một nhánh cây nào, đủ lớn, bị đứt, gãy, buông mình rơi xuống, giữa cơn bão giông và phố đông người qua lại.
Sài Gòn, chui vội xe lên vỉa hè, trước cửa khách sạn, quay sang nói với một chú bụng bự, mũi to, áo quần xộc xệch, đang ngồi quạt tay cho cái bụng, rằng: con để xe đây, con chỉ vào bên trong gửi đồ rồi ra liền nha chú ơiii, chú khỏi ghi số nhaaa.. Người chú cũng gật gật. Lúc mình trở ra, thì một người khác, mặc đồ bảo vệ, chạy tới dẫn xe. Mình bị khựng lại, ngơ ngác mất vài giây, rồi mới quay sang xin lỗi người bụng bự, thì người ấy cười khà khà, nói: có gì đâu chời ơi, ta là chủ ở đây, con hỏi ta hay hỏi bảo vệ thì cũng là hỏi thôi, đi học đi khỏi muộn con gái.
Mình thương quá, thích quá, chỉ biết nói *hihi, chú dễ thương ghê*, rồi chạy vội đi, mà quên đính chính, rằng con đã đi làm rồi, không còn ai nhận con đi học nữa. :)
Sài Gòn ấy mà, từng thời khắc ở đây, là từng thời khắc mình được sống, theo đúng nghĩa.

Sài Gòn, có những sáng ra khỏi nhà từ sớm, như sáng nay, liền có thời gian nếm trải những phong vị lạ lùng, của thành phố này.

Mình chưa thấy nơi nào, đứng đợi ngã tư đèn đỏ, lại có thể đọc được chỉ dẫn giao thông

*Vòng xay Lý Thái Tổ tắc đường, do tai nạn giao thông*

*Sư Vạn Hạnh đoạn bệnh viện 115 đông xe*

*Vòng xoay 3/2 - CMT8 lưu lượng xe nhỏ, tiện lợi lưu thông*

Sài Gòn, những ngày sau cơn giông gió, mưa phủ trắng trời, từ 5h sáng, người ta đã vội đi thu gom những cây đổ, dây điện rơi rớt. Ở khắp nơi, là xe cẩu, là máy cắt, nhằm đảm bảo sẽ không một nhánh cây nào, đủ lớn, bị đứt, gãy, buông mình rơi xuống, giữa cơn bão giông và phố đông người qua lại.

Sài Gòn, chui vội xe lên vỉa hè, trước cửa khách sạn, quay sang nói với một chú bụng bự, mũi to, áo quần xộc xệch, đang ngồi quạt tay cho cái bụng, rằng: con để xe đây, con chỉ vào bên trong gửi đồ rồi ra liền nha chú ơiii, chú khỏi ghi số nhaaa.. Người chú cũng gật gật. Lúc mình trở ra, thì một người khác, mặc đồ bảo vệ, chạy tới dẫn xe. Mình bị khựng lại, ngơ ngác mất vài giây, rồi mới quay sang xin lỗi người bụng bự, thì người ấy cười khà khà, nói: có gì đâu chời ơi, ta là chủ ở đây, con hỏi ta hay hỏi bảo vệ thì cũng là hỏi thôi, đi học đi khỏi muộn con gái.

Mình thương quá, thích quá, chỉ biết nói *hihi, chú dễ thương ghê*, rồi chạy vội đi, mà quên đính chính, rằng con đã đi làm rồi, không còn ai nhận con đi học nữa. :)

Sài Gòn ấy mà, từng thời khắc ở đây, là từng thời khắc mình được sống, theo đúng nghĩa.


*Cô bé này, luôn có cách làm cho những người mạnh mẽ nhất cũng phải mềm lòng* - là câu nói của người Bác sĩ tâm lý, từng điều trị cho mình.
Mình sẽ gặp đối tác từ một số quốc gia khác, sẽ có mặt tại Việt Nam, trong vài ngày tới. Trong lúc Sếp đang đau đầu vì mức độ đa-quốc-gia của đoàn đối tác. Thì mình đã nói *dù là ai đi chăng nữa, cũng đều thích được tặng quà*. Sếp bèn giao cho mình liên hệ hỏi giá bút, tranh thêu, tranh cát, tranh gạo, nón lá, trống đồng, các kiểu. Nhưng mình không làm.
Và đây, là thứ mà mình mang về! Mình nói: cái nào thuộc về văn hóa, bản sắc thì hãy để họ tự khám phá, tự chắt lọc lấy thứ mà họ thích nhất. Qua cái thời cứ tới Việt Nam là phải tặng áo dài, nón lá rồi. Đừng mang những thứ mà người khác thực sự không thích, không có ấn tượng ra, để ép buộc họ nói câu *Thank you! I love Vietnam* thuần túy, xã giao. Vì chính chúng ta, cũng cảm thấy nón lá thứ chẳng-biết-để-vào-đâu, trong nhà, cơ mà.
Hai bạn Voi trong hình, có thể để trên bàn làm việc, đặt namecard, hình ảnh, và gác bút nơi phần vòi. Ở giữa là Logo của công ty mình, được khắc rất nhỏ, một cách tế nhị, không phô trương. Và mình không có yêu cầu phủ sơn bóng hay màu sắc nào cả. Ngoài Voi ra, còn có Tê Giác, và mình còn muốn cả Hà Mã, Cá Heo, Cá Voi, Khủng Long nữa. Nhưng sẽ để vào một dịp khác, cho những mối quan hệ khác, phù hợp hơn.
Mình thích những bạn to con, ngu ngốc. Và sở thích đó, sẽ được khéo léo gửi tới người khác, trong mọi mối quan hệ, kể cả là, công việc! ;)

*Cô bé này, luôn có cách làm cho những người mạnh mẽ nhất cũng phải mềm lòng* - là câu nói của người Bác sĩ tâm lý, từng điều trị cho mình.

Mình sẽ gặp đối tác từ một số quốc gia khác, sẽ có mặt tại Việt Nam, trong vài ngày tới. Trong lúc Sếp đang đau đầu vì mức độ đa-quốc-gia của đoàn đối tác. Thì mình đã nói *dù là ai đi chăng nữa, cũng đều thích được tặng quà*. Sếp bèn giao cho mình liên hệ hỏi giá bút, tranh thêu, tranh cát, tranh gạo, nón lá, trống đồng, các kiểu. Nhưng mình không làm.

Và đây, là thứ mà mình mang về! Mình nói: cái nào thuộc về văn hóa, bản sắc thì hãy để họ tự khám phá, tự chắt lọc lấy thứ mà họ thích nhất. Qua cái thời cứ tới Việt Nam là phải tặng áo dài, nón lá rồi. Đừng mang những thứ mà người khác thực sự không thích, không có ấn tượng ra, để ép buộc họ nói câu *Thank you! I love Vietnam* thuần túy, xã giao. Vì chính chúng ta, cũng cảm thấy nón lá thứ chẳng-biết-để-vào-đâu, trong nhà, cơ mà.

Hai bạn Voi trong hình, có thể để trên bàn làm việc, đặt namecard, hình ảnh, và gác bút nơi phần vòi. Ở giữa là Logo của công ty mình, được khắc rất nhỏ, một cách tế nhị, không phô trương. Và mình không có yêu cầu phủ sơn bóng hay màu sắc nào cả. Ngoài Voi ra, còn có Tê Giác, và mình còn muốn cả Hà Mã, Cá Heo, Cá Voi, Khủng Long nữa. Nhưng sẽ để vào một dịp khác, cho những mối quan hệ khác, phù hợp hơn.

Mình thích những bạn to con, ngu ngốc. Và sở thích đó, sẽ được khéo léo gửi tới người khác, trong mọi mối quan hệ, kể cả là, công việc! ;)


Có một người nói với mình, là vị trí này, vị trí kia thì chắc là ít áp lực. Công việc này, công việc kia thì chẳng chịu áp lực mấy, cứ tà tà vậy mà đi làm, cuối tháng lãnh lương.
Trong lúc người đó còn đang thảnh thơi ngồi list ra những nghề “rảnh bà cố, sướng bà cố”, thì mình đã đúc kết lại *Vậy là có mỗi công việc của chị là chịu cơ cực, áp lực, thua thiệt thôi, đúng hông?*. Người đó ngưng lại. Thở dài. Phẩy tay như không thèm chấp.
Khi có người đi cùng mình trong Phú Mỹ Hưng, đã nói, đến bao giờ lương mới được ngàn đô này, ngàn đô kia một tháng. Mình nói, muốn nhiều thì làm nhiều, muốn ít thì làm ít. Có ai lại cùng một background như nhau, công việc như nhau, nhưng có mức lương chênh nhau trời-vực được đâu.
Nhiều người nghĩ, làm cao, lương cao, là ngồi mát, ăn bát vàng, suốt ngày chỉ đi cà phê, ăn uống, phù phiếm, xa hoa. Nhưng nhiều người đó, đã nhầm! Chẳng có giá nào, cho những ai chỉ biết rong chơi cả. Mà dù có là rong chơi, thì sự rong chơi, cũng phải đem về lợi nhuận.

Có một người nói với mình, là vị trí này, vị trí kia thì chắc là ít áp lực. Công việc này, công việc kia thì chẳng chịu áp lực mấy, cứ tà tà vậy mà đi làm, cuối tháng lãnh lương.

Trong lúc người đó còn đang thảnh thơi ngồi list ra những nghề “rảnh bà cố, sướng bà cố”, thì mình đã đúc kết lại *Vậy là có mỗi công việc của chị là chịu cơ cực, áp lực, thua thiệt thôi, đúng hông?*. Người đó ngưng lại. Thở dài. Phẩy tay như không thèm chấp.

Khi có người đi cùng mình trong Phú Mỹ Hưng, đã nói, đến bao giờ lương mới được ngàn đô này, ngàn đô kia một tháng. Mình nói, muốn nhiều thì làm nhiều, muốn ít thì làm ít. Có ai lại cùng một background như nhau, công việc như nhau, nhưng có mức lương chênh nhau trời-vực được đâu.

Nhiều người nghĩ, làm cao, lương cao, là ngồi mát, ăn bát vàng, suốt ngày chỉ đi cà phê, ăn uống, phù phiếm, xa hoa. Nhưng nhiều người đó, đã nhầm! Chẳng có giá nào, cho những ai chỉ biết rong chơi cả. Mà dù có là rong chơi, thì sự rong chơi, cũng phải đem về lợi nhuận.


Cảm giác mua một cái máy giặt mới, dùng vội dùng vàng cho xong bữa tối, thì vội vàng bơi lội trong tủ quần áo để mang đồ đi giặt, háo hức với lần-đầu-tiên của cái máy, là một thứ cảm giác con trẻ, sốc nổi, tới buồn cười.
Nhưng vậy còn cảm giác khi tay đang ở gần nút Power, thì anh nhân viên giao hàng gọi, bảo rằng *bé ơi anh giao lộn Model máy cho nhà em đó, em đừng sài vội nha. Sáng mai anh ghé đổi cho em nha bé*?? Thực lòng rất muốn, rất muốn, khóc mếu, gào rú lên rằng *Em bỏ hết tất cả gia tài đồ lót của em vào chung với đồ dơ rồi, anh muốn ngày mai em phải mặc gì đi làm đâyyyy..*.
Nhưng sau cùng, người nông dân chỉ biết ngồi bệt xuống sàn phòng giặt, trong lòng thầm kêu *Chu-mi-aaaa*. Và tiếp tục đời sống lao động chân tay.
-Viết nhảm xong hết dòng này sẽ đi phơi đồ. Tháng Chín đang ending rồi, mọi người dậy đi được rồi-

Cảm giác mua một cái máy giặt mới, dùng vội dùng vàng cho xong bữa tối, thì vội vàng bơi lội trong tủ quần áo để mang đồ đi giặt, háo hức với lần-đầu-tiên của cái máy, là một thứ cảm giác con trẻ, sốc nổi, tới buồn cười.

Nhưng vậy còn cảm giác khi tay đang ở gần nút Power, thì anh nhân viên giao hàng gọi, bảo rằng *bé ơi anh giao lộn Model máy cho nhà em đó, em đừng sài vội nha. Sáng mai anh ghé đổi cho em nha bé*?? Thực lòng rất muốn, rất muốn, khóc mếu, gào rú lên rằng *Em bỏ hết tất cả gia tài đồ lót của em vào chung với đồ dơ rồi, anh muốn ngày mai em phải mặc gì đi làm đâyyyy..*.

Nhưng sau cùng, người nông dân chỉ biết ngồi bệt xuống sàn phòng giặt, trong lòng thầm kêu *Chu-mi-aaaa*. Và tiếp tục đời sống lao động chân tay.

-Viết nhảm xong hết dòng này sẽ đi phơi đồ. Tháng Chín đang ending rồi, mọi người dậy đi được rồi-



[9/27/2014 5:45:16 PM] Sâu: có phải khi em nói như vậy
[9/27/2014 5:45:25 PM] Sâu: anh liền nghĩ ngay rằng
[9/27/2014 5:45:38 PM] Sâu: người như em, anh yêu không nổi hông?
[9/27/2014 5:45:56 PM] Sâu: em thực sự nghĩ như vậy đấy, một ng như em
[9/27/2014 5:46:03 PM] Sâu: bản thân em cũng không thương nổi
[9/27/2014 5:46:03 PM] Sâu: :D
[9/27/2014 5:46:33 PM] Anh Ch.: anh cũng không biết rằng có yêu em nổi không
[9/27/2014 5:46:48 PM] Anh Ch.: nhưng anh có cảm giác bị lôi cuốn vào tính cách của em
[9/27/2014 5:47:05 PM] Anh Ch.: vì trước giờ anh chưa được gặp người con gái nào như vậy


Rảnh rỗi ngồi lưu lại những lần nói chuyện *giông dài* ở Skype. Rồi bị khựng lại ở đoạn này, lúc mình nói chuyện với anh Ch., tối qua. Mình bị giật mình không ít, vì đây không phải là người đầu tiên, hàm ý về mình như vậy. *Số 11* có. MPC có. Và nhiều người đàn ông khác nữa, cũng từng có nói như vậy.
Nhưng được một lúc, thì mình thầm nhủ, có lẽ do mình nghĩ nhiều. Vì ngay cả con gái, cũng không ít người nhìn nhận về mình như vậy.
Rồi mình lại tự cười bản thân. Rằng khi nào cũng nói, tình yêu là thứ chuyện đẹp đẽ, đáng theo đuổi. Nhưng mỗi lần nghĩ tới, lại cố lòng thoái thác, trốn chui trốn lủi vào một góc không người biết. Và như một người từng nói, rằng: em khác với nhiều đứa con gái Nhân Mã khác mà chị biết, ở chỗ là em chẳng bao giờ chủ động flirting ai, con trai con gái gì đều chung một loại cư xử như nhau cả.
Được rồi, nếu như mình đang sống thật với chính mình, thì mình cần phải mạnh mẽ hơn. Và tìm cho ra giới tính thật của bản thân! :3

[9/27/2014 5:45:16 PM] Sâu: có phải khi em nói như vậy

[9/27/2014 5:45:25 PM] Sâu: anh liền nghĩ ngay rằng

[9/27/2014 5:45:38 PM] Sâu: người như em, anh yêu không nổi hông?

[9/27/2014 5:45:56 PM] Sâu: em thực sự nghĩ như vậy đấy, một ng như em

[9/27/2014 5:46:03 PM] Sâu: bản thân em cũng không thương nổi

[9/27/2014 5:46:03 PM] Sâu: :D

[9/27/2014 5:46:33 PM] Anh Ch.: anh cũng không biết rằng có yêu em nổi không

[9/27/2014 5:46:48 PM] Anh Ch.: nhưng anh có cảm giác bị lôi cuốn vào tính cách của em

[9/27/2014 5:47:05 PM] Anh Ch.: vì trước giờ anh chưa được gặp người con gái nào như vậy

Rảnh rỗi ngồi lưu lại những lần nói chuyện *giông dài* ở Skype. Rồi bị khựng lại ở đoạn này, lúc mình nói chuyện với anh Ch., tối qua. Mình bị giật mình không ít, vì đây không phải là người đầu tiên, hàm ý về mình như vậy. *Số 11* có. MPC có. Và nhiều người đàn ông khác nữa, cũng từng có nói như vậy.

Nhưng được một lúc, thì mình thầm nhủ, có lẽ do mình nghĩ nhiều. Vì ngay cả con gái, cũng không ít người nhìn nhận về mình như vậy.

Rồi mình lại tự cười bản thân. Rằng khi nào cũng nói, tình yêu là thứ chuyện đẹp đẽ, đáng theo đuổi. Nhưng mỗi lần nghĩ tới, lại cố lòng thoái thác, trốn chui trốn lủi vào một góc không người biết. Và như một người từng nói, rằng: em khác với nhiều đứa con gái Nhân Mã khác mà chị biết, ở chỗ là em chẳng bao giờ chủ động flirting ai, con trai con gái gì đều chung một loại cư xử như nhau cả.

Được rồi, nếu như mình đang sống thật với chính mình, thì mình cần phải mạnh mẽ hơn. Và tìm cho ra giới tính thật của bản thân! :3


Một người nọ, sau khi gặp mình, thì đã quyết định Unfollow mình, ở Tumblr. Vì khẳng định rằng thích cái cách mình líu lo ở ngoài đời hơn, so với những khắc khoải mình viết ra, ở Tumblr này.
Chiều nay, trong lúc mình vừa cãi nhau với Mẹ, thì nhận được cuộc gọi đến của người đó. Mình nói mình đang buồn chán lắm, tới mức bải hoải, chẳng muốn làm gì, chẳng muốn gặp ai, đi đâu, vào lúc này. Rồi mình chủ động ngắt liên lạc.
Vừa rồi vào Tumblr, mình nhận được một tin nhắn, từ người đó. Chính xác hơn là một *Ask*. Có nội dung như sau: *chắc là nỗi buồn của em không chỉ được cất giấu ở Tumblr không thôi đúng không?*. Một câu có nhiều chứ *không* quá, mình không biết nên trả lời cho chữ *không* nào.
Thôi thì đành công khai cái sự bí bách đó ở đây. Rằng là nỗi buồn, ngoài lòng mình ra, thì giấu vào đâu, cũng đều không xuể.

Một người nọ, sau khi gặp mình, thì đã quyết định Unfollow mình, ở Tumblr. Vì khẳng định rằng thích cái cách mình líu lo ở ngoài đời hơn, so với những khắc khoải mình viết ra, ở Tumblr này.

Chiều nay, trong lúc mình vừa cãi nhau với Mẹ, thì nhận được cuộc gọi đến của người đó. Mình nói mình đang buồn chán lắm, tới mức bải hoải, chẳng muốn làm gì, chẳng muốn gặp ai, đi đâu, vào lúc này. Rồi mình chủ động ngắt liên lạc.

Vừa rồi vào Tumblr, mình nhận được một tin nhắn, từ người đó. Chính xác hơn là một *Ask*. Có nội dung như sau: *chắc là nỗi buồn của em không chỉ được cất giấu ở Tumblr không thôi đúng không?*. Một câu có nhiều chứ *không* quá, mình không biết nên trả lời cho chữ *không* nào.

Thôi thì đành công khai cái sự bí bách đó ở đây. Rằng là nỗi buồn, ngoài lòng mình ra, thì giấu vào đâu, cũng đều không xuể.


Chuyện Cũ (10)

Sâu: anh thích em vì điều gì nhất?
MPC: cái gì em có thể tự làm được, thì sẽ không bao giờ đợi người khác nhắc mới làm.
Sâu: vậy cái em không làm được thì sao? Dù có nhắc thì cũng không làm được mà.
MPC: điều anh thích thứ 2! Luôn biết dùng tay chân mồm miệng để đi ăn vạ người khác làm dùm.
Sâu: Hehe. Vậy anh thấy em có gì khó chịu nhất!
MPC: trừ 2 điều trên ra chứ còn gì nữa =))
Sâu: ="= hôm nay tôi phải tự tay bóp chết anhhhh!
MPC: đấy, không ai mượn cũng làm..

tililu:

Mình tìm được chiếc nhẫn, trong toilet của một quán Cafe được thiết kế bởi anh Kiến Trúc Sư mình rất thích! Mình đã có vài lần vươn tay ra muốn nhặt lên, nhưng lại thu về.
Mình nghĩ, có lẽ không có vật bất-li-thân nào thực sự là bất-li-thân đến mãi mãi được cả. Đến cả hình xăm, vết sẹo trên người, còn có thể biến khỏi, huống chi là những đồ vật rời rạc đối với sự sống của chúng ta.
Và mình từng tìm thấy nhiều cuốn sách, trong tiệm sách cũ, với lời đề tặng tha thiết đến nao lòng. Nhưng lại vẫn có thể nằm trên tay một người lạ, là mình, trong một hiệu sách cũ, bán buôn, đổi chác, qua biết bao tay người sở hữu. Từng lần như vậy, mình đều thầm nghĩ, chắc là một hạnh duyên nào đó, đã bị đứt gãy, nát nhàu, buông tay rũ bỏ.
Suy cho cùng, trên thế gian này, liệu có điều gì, là có thể giữ lại được đến mãi mãi? Hay chỉ như lời mình từng viết cho anh D., trong những ngày Tháng Tám *Và, chúng ta, ai rồi cũng sẽ bị lôi cuốn đi, trong cuộc đời này*!
Mỗi cuộc đời, khuyết hay toàn, đều là ở trong giây phút hiện tại này.

tililu:

Mình tìm được chiếc nhẫn, trong toilet của một quán Cafe được thiết kế bởi anh Kiến Trúc Sư mình rất thích! Mình đã có vài lần vươn tay ra muốn nhặt lên, nhưng lại thu về.

Mình nghĩ, có lẽ không có vật bất-li-thân nào thực sự là bất-li-thân đến mãi mãi được cả. Đến cả hình xăm, vết sẹo trên người, còn có thể biến khỏi, huống chi là những đồ vật rời rạc đối với sự sống của chúng ta.

Và mình từng tìm thấy nhiều cuốn sách, trong tiệm sách cũ, với lời đề tặng tha thiết đến nao lòng. Nhưng lại vẫn có thể nằm trên tay một người lạ, là mình, trong một hiệu sách cũ, bán buôn, đổi chác, qua biết bao tay người sở hữu. Từng lần như vậy, mình đều thầm nghĩ, chắc là một hạnh duyên nào đó, đã bị đứt gãy, nát nhàu, buông tay rũ bỏ.

Suy cho cùng, trên thế gian này, liệu có điều gì, là có thể giữ lại được đến mãi mãi? Hay chỉ như lời mình từng viết cho anh D., trong những ngày Tháng Tám *Và, chúng ta, ai rồi cũng sẽ bị lôi cuốn đi, trong cuộc đời này*!

Mỗi cuộc đời, khuyết hay toàn, đều là ở trong giây phút hiện tại này.

(via kobikat)


Đã sớm nói với bạn, rằng năm nay mình không có máy, mình sẽ không tham gia Canon Marathon nữa. Lúc nhận được email của Canon, cũng xóa. Bạn lần nữa Fwd email đó qua, cũng xóa. Sau đó mình đi một chuyến đi khác, trùng với ngày thi tại Sài Gòn, cho nên bạn thôi lôi kéo nữa.

Nhưng tới chiều nay, khi biết được là hạn cuối đăng kí, mình lại lật đật mò vào. Mình chắc chắn sẽ không có mặt, nhưng sẽ tặng lại áo của mình cho một người khác! :)

Chúc mọi người có một mùa Canon Marathon vui vẻ!


Sài Gòn có hai thương hiệu bánh quyền lực, là *Bánh bao chỉ, ngon ơi là ngon* và *Bánh bao chỉ ngon thật là ngon*. Mấy năm nay đã được giản lược đi nhiều, nhưng hễ cứ nhìn thấy, là mình lại biết, ở nơi đó, có mùi vị của Sài Gòn.
Sài Gòn có những nhiều người làm nghề *anh hùng chìm*. Như kẹt xe, thì sẽ có các bác hưu trí ra thông xe. Như hết xăng sẽ có người ghé lại, đẩy xe dùm, hoặc chạy đi mua xăng, rồi quay lại, mới lấy tiền. Như là đi trên đường, bị lạc, hỏi han một hồi, thì nhận được câu *hây zà, để chú đưa con ra tới ngã tư đó, rồi chú chỉ tiếp là tự con biết đường đi..*.
Sài Gòn, lỡ chẳng may có gặp tiền giả, tiền rách, hãy dùng vào việc đổ xăng. Vì mới đang đứng tần ngần, suy nghĩ mở miệng, rằng *em có tờ này nè, tờ này nó bị thiếu mất góc này nè, thì hông biết..*. Đã bị giựt bay mất tiền *tờ nào cũng đưa hết ra đây, anh thối cho! Đây! Còn tờ nào hư nữa hông??*.
Sài Gòn. Sài Gòn. Có một Sài Gòn rất Sài Gòn! <3

Sài Gòn có hai thương hiệu bánh quyền lực, là *Bánh bao chỉ, ngon ơi là ngon**Bánh bao chỉ ngon thật là ngon*. Mấy năm nay đã được giản lược đi nhiều, nhưng hễ cứ nhìn thấy, là mình lại biết, ở nơi đó, có mùi vị của Sài Gòn.

Sài Gòn có những nhiều người làm nghề *anh hùng chìm*. Như kẹt xe, thì sẽ có các bác hưu trí ra thông xe. Như hết xăng sẽ có người ghé lại, đẩy xe dùm, hoặc chạy đi mua xăng, rồi quay lại, mới lấy tiền. Như là đi trên đường, bị lạc, hỏi han một hồi, thì nhận được câu *hây zà, để chú đưa con ra tới ngã tư đó, rồi chú chỉ tiếp là tự con biết đường đi..*.

Sài Gòn, lỡ chẳng may có gặp tiền giả, tiền rách, hãy dùng vào việc đổ xăng. Vì mới đang đứng tần ngần, suy nghĩ mở miệng, rằng *em có tờ này nè, tờ này nó bị thiếu mất góc này nè, thì hông biết..*. Đã bị giựt bay mất tiền *tờ nào cũng đưa hết ra đây, anh thối cho! Đây! Còn tờ nào hư nữa hông??*.

Sài Gòn. Sài Gòn. Có một Sài Gòn rất Sài Gòn! <3


Bạn mình sang nhà mượn đầm mặc đi đám cưới. Sau một hồi nhào lộn thì bạn mình nói &#8220;cái nào cũng hở, bồ tao ổng không chịu&#8221;. Mình nói mấy cái đó chưa hở lắm đâu, cùng lắm chỉ hở lưng hoặc xẻ sâu xíu thôi. Bạn mình nói &#8220;mày đang ế rề nên sao cũng được, tao có bồ rồi nên cái gì cũng phải ngó nhau mà làm&#8221;. Rồi bạn mình về, ôm theo cái đầm mình thường bận đi làm! .-.
Mình không hiểu, nghĩ thế nào cũng không hiểu, vì sao chỉ mới yêu nhau, đã phải gánh gồng cho nhau nhiều thứ bổn phận như vậy. Mình không hiểu, có nói cỡ nào cũng không hiểu, có phải với người khác, yêu nhau là ràng giữ, là nhún nhịn, cam chịu?
Mình đã từng yêu một người. Và người này, sợ mình thiếu đi tự do tới nỗi, luôn miệng nói rằng, chỉ muốn làm mình vui, để mình được yên tâm làm những việc mình thích. 
Mình đã từng hẹn hò với một người. Và người này, đã bắt mình đi từ rụt rè, tới tự tin, và cả kiêu ngạo, bằng cách khích lệ mình mặc những thứ áo váy hút mắt nhất, đi trên những đôi cao gót cao từ một tấc, kẹp vớ sexy và no bra. Sẵn sàng đưa mình tới chỗ hẹn với bạn bè, rồi ủ rũ ăn tối một mình, trong ngày 14/2. Sẵn sàng đợi mình hơn 3 tiếng đồng hồ ở cổng trường, không gọi phiền, vì biết mình đang mải tô tô vẽ vẽ, phủ kim tuyến lên những miếng mút xốp sặc sỡ, cho chương trình của mình.
Những người này, mỗi lần mình đi chơi, xa, dài ngày, thì đều chỉ nhắn nhủ *đi chơi vui nhé, nhớ cẩn thận, đừng chạy nhảy nhiều*. Mà không phải là: đi đâu? đi với ai? ban đêm sẽ ngủ cùng ai? Rồi lại lò dò gọi điện hàng giờ, để thể hiện quyền sở hữu - là thể hiện quyền sở hữu, chứ chẳng phải thứ nhung nhớ nào cả đâu.
Chuyện tình cảm của mình, nó thường lắm và lúc nào cũng nhẹ nhàng, qua loa như vậy. Nhưng chẳng bao giờ, vì vậy, mà vơi cạn! :)

Bạn mình sang nhà mượn đầm mặc đi đám cưới. Sau một hồi nhào lộn thì bạn mình nói “cái nào cũng hở, bồ tao ổng không chịu”. Mình nói mấy cái đó chưa hở lắm đâu, cùng lắm chỉ hở lưng hoặc xẻ sâu xíu thôi. Bạn mình nói “mày đang ế rề nên sao cũng được, tao có bồ rồi nên cái gì cũng phải ngó nhau mà làm”. Rồi bạn mình về, ôm theo cái đầm mình thường bận đi làm! .-.

Mình không hiểu, nghĩ thế nào cũng không hiểu, vì sao chỉ mới yêu nhau, đã phải gánh gồng cho nhau nhiều thứ bổn phận như vậy. Mình không hiểu, có nói cỡ nào cũng không hiểu, có phải với người khác, yêu nhau là ràng giữ, là nhún nhịn, cam chịu?

Mình đã từng yêu một người. Và người này, sợ mình thiếu đi tự do tới nỗi, luôn miệng nói rằng, chỉ muốn làm mình vui, để mình được yên tâm làm những việc mình thích. 

Mình đã từng hẹn hò với một người. Và người này, đã bắt mình đi từ rụt rè, tới tự tin, và cả kiêu ngạo, bằng cách khích lệ mình mặc những thứ áo váy hút mắt nhất, đi trên những đôi cao gót cao từ một tấc, kẹp vớ sexy và no bra. Sẵn sàng đưa mình tới chỗ hẹn với bạn bè, rồi ủ rũ ăn tối một mình, trong ngày 14/2. Sẵn sàng đợi mình hơn 3 tiếng đồng hồ ở cổng trường, không gọi phiền, vì biết mình đang mải tô tô vẽ vẽ, phủ kim tuyến lên những miếng mút xốp sặc sỡ, cho chương trình của mình.

Những người này, mỗi lần mình đi chơi, xa, dài ngày, thì đều chỉ nhắn nhủ *đi chơi vui nhé, nhớ cẩn thận, đừng chạy nhảy nhiều*. Mà không phải là: đi đâu? đi với ai? ban đêm sẽ ngủ cùng ai? Rồi lại lò dò gọi điện hàng giờ, để thể hiện quyền sở hữu - là thể hiện quyền sở hữu, chứ chẳng phải thứ nhung nhớ nào cả đâu.

Chuyện tình cảm của mình, nó thường lắm và lúc nào cũng nhẹ nhàng, qua loa như vậy. Nhưng chẳng bao giờ, vì vậy, mà vơi cạn! :)