*Cảnh thì không chắc nhưng mà phong cách của Sâu thì in sâu trong đầu mình. Kiểu trong số mình đã biết cả chưa biết cũng chỉ thấy nó giống với Sâu nhất - có thể là Sâu nhất (..) Kể từ phong cách chọn ảnh, đến giọng văn của Sâu cũng thuộc hàng limited (..)*

Khi tình cờ nhìn thấy hình này trên mạng, một vài bạn, đã (ngờ ngợ) nhận ra và inbox cho mình. Khi mình hỏi ngược lại, rằng sao mọi người lại nghĩ thế, vì sao lại có thể là mình trong hình này. Trong khi mình chưa post ở Tumblr,  ở Pin, ở FB, hình này, bao giờ. Thì một người trong số được hỏi, đã trả lời mình thế này. :)
Trong hình đúng là mình. Nằm dưới rèm cửa sổ in hình Hoa Hồng Anh, trên tay là Thư Tình Gửi Một Người (Trịnh Công Sơn) sau chuyến đi rất dài từ Hà Nội trở về. Tại thời điểm nắng nóng nhất trong ngày, một ngày của Tháng 3, mình kéo ghế tới cái *xó* lộng gió nhất trong nhà, biếng lười thu dọn thế giới của mình lại, *người, việc, không gian, thời gian, chỉ vừa khít với nhu cầu sống*. Và thong thả, nghiền ngẫm những con chữ, đã đọc qua không biết bao nhiêu lần.
Như câu mình vừa viết  ở Facebook *Giữa những thực tế luôn chảy trôi, xen trộn, vẫn luôn tồn tại những nhịp ngưng như thế. Nhỏ vụn mà bền bỉ, mà đậm sâu*.

:)

*Cảnh thì không chắc nhưng mà phong cách của Sâu thì in sâu trong đầu mình. Kiểu trong số mình đã biết cả chưa biết cũng chỉ thấy nó giống với Sâu nhất - có thể là Sâu nhất (..) Kể từ phong cách chọn ảnh, đến giọng văn của Sâu cũng thuộc hàng limited (..)*

Khi tình cờ nhìn thấy hình này trên mạng, một vài bạn, đã (ngờ ngợ) nhận ra và inbox cho mình. Khi mình hỏi ngược lại, rằng sao mọi người lại nghĩ thế, vì sao lại có thể là mình trong hình này. Trong khi mình chưa post ở Tumblr,  ở Pin, ở FB, hình này, bao giờ. Thì một người trong số được hỏi, đã trả lời mình thế này. :)

Trong hình đúng là mình. Nằm dưới rèm cửa sổ in hình Hoa Hồng Anh, trên tay là Thư Tình Gửi Một Người (Trịnh Công Sơn) sau chuyến đi rất dài từ Hà Nội trở về. Tại thời điểm nắng nóng nhất trong ngày, một ngày của Tháng 3, mình kéo ghế tới cái *xó* lộng gió nhất trong nhà, biếng lười thu dọn thế giới của mình lại, *người, việc, không gian, thời gian, chỉ vừa khít với nhu cầu sống*. Và thong thả, nghiền ngẫm những con chữ, đã đọc qua không biết bao nhiêu lần.

Như câu mình vừa viết  ở Facebook *Giữa những thực tế luôn chảy trôi, xen trộn, vẫn luôn tồn tại những nhịp ngưng như thế. Nhỏ vụn mà bền bỉ, mà đậm sâu*.

:)

12 Notes

Được rồi. Phải công nhận là mình rất rảnh. Khi mà bỏ hơn một giờ đồng hồ ra đọc lại 757 notes ở Facebook của mình. Hồi 2010, 2011 mình có thói quen mỗi ngày viết một notes. Và, đợi đọc notes của mình - trở thành thói quen của một cơ số người không nhỏ.

06/08/2010.
Bốn bức vách.



14/08/2010.
Định luật II Newton: có trái tim nào làm cho một trái tim khác bị tổn thương mà lại không thấy đau đâu mà.



15/09/2010.
Sự trùng lặp của quá khứ và hiện tại.



01/10/2010.
Tôi vẫn nhớ về Hà Nội trong từng hơi thở. :(



10/10/2010.
Đâu lại vào đấy.



23/11/2010.
Biển xanh sâu thẳm.



09/01/2011.
Và thời gian sẽ chẳng bao giờ níu chân ai muốn chạy đâu.



14/02/2011.
Cứ thêm một lời hứa
Lại một điều khả nghi.



02/03/2011.
Độc nhãn đại Cá.



10/05/2011.
*le lưỡi*.



10/06/2011.
Đậu rồi lại bay.



15,16&17/08/2011.
Những ngày hay mơ.



22/09/2011.
Unborn.



17/10/2011.
Nothing lasts forever. 
I’d like you to be my nothing.


..
Bất ngờ là, những con chữ rất ngắn này, có thể bày ra trước mặt mình, toàn bộ kí ức. Ngắn gọn và rời rạc. *Làm sao có thể cười khi trong lòng không có nắng?*
Cuối tuần ngủ ngon thôi.

Được rồi. Phải công nhận là mình rất rảnh. Khi mà bỏ hơn một giờ đồng hồ ra đọc lại 757 notes ở Facebook của mình. Hồi 2010, 2011 mình có thói quen mỗi ngày viết một notes. Và, đợi đọc notes của mình - trở thành thói quen của một cơ số người không nhỏ.

06/08/2010.

Bốn bức vách.

14/08/2010.

Định luật II Newton: có trái tim nào làm cho một trái tim khác bị tổn thương mà lại không thấy đau đâu mà.

15/09/2010.

Sự trùng lặp của quá khứ và hiện tại.

01/10/2010.

Tôi vẫn nhớ về Hà Nội trong từng hơi thở. :(

10/10/2010.

Đâu lại vào đấy.

23/11/2010.

Biển xanh sâu thẳm.

09/01/2011.

Và thời gian sẽ chẳng bao giờ níu chân ai muốn chạy đâu.

14/02/2011.

Cứ thêm một lời hứa

Lại một điều khả nghi.

02/03/2011.

Độc nhãn đại Cá.

10/05/2011.

*le lưỡi*.

10/06/2011.

Đậu rồi lại bay.

15,16&17/08/2011.

Những ngày hay mơ.

22/09/2011.

Unborn.

17/10/2011.

Nothing lasts forever.

I’d like you to be my nothing.

..

Bất ngờ là, những con chữ rất ngắn này, có thể bày ra trước mặt mình, toàn bộ kí ức. Ngắn gọn và rời rạc. *Làm sao có thể cười khi trong lòng không có nắng?*

Cuối tuần ngủ ngon thôi.

11 Notes

*Ai quen đeo đồng hồ tay trái, thì mua một cái về đeo tay phải*
- câu này của chú bán đồng hồ, nơi mình đã mua cái đồng hồ đeo tay đầu tiên trong cuộc đời. :)

*Ai quen đeo đồng hồ tay trái, thì mua một cái về đeo tay phải*

- câu này của chú bán đồng hồ, nơi mình đã mua cái đồng hồ đeo tay đầu tiên trong cuộc đời. :)

(Source: amareilverde, via nguyenrom)

62 Notes

10/04/2010.

Read More

4 Notes

It’s time to tell my stories.

Leave a name, and I will tell a story.

Read More

6 Notes

Đây lần lượt là *Un Un* và *Un Un đốm tim*. Mình phát hiện ra là ngoài Chó, mình còn thích Cá Voi và Khủng Long. :( Toàn mấy bạn to xác mà bị hiền, bị ngu. Là những bạn ăn nhiều và vô hại!

13 Notes

Anonymous asked: chị ơi chị dạy em TIN vào con người nhưng chị đã bị ai bội tín bao giờ chưa ?? Bị như vậy thì chị làm gì nữa chị ?!

*Bội tín*?

Chị mới học được một câu thế này: Đường to như vậy, cầu to như vậy người ta còn *nuốt* được, huống chi là *nuốt lời*.

Read More

10 Notes

Lịch sử tiếp diễn. Mình đi tới đâu, sau một thời gian gỡ bỏ sự lạ lẫm, liền trở thành người *bé* nhất. Nói như Team Leader trước đây, thì là *Út Cưng* - ảnh đã lưu tên mình trong điện thoại như vậy, cho tới bây giờ.
Ăn cơm cũng *Bé Phương đâu?* *Bé Phương muốn ăn cái gì?* *Bé Phương ăn nhiều lên!*
Ngủ trưa cũng *Bé Phương ngủ chưa?* *Trật tự cho bé Phương ngủ!* *Để 26 độ đi, ngày sinh bé Phương, nó thích vậy, nó không chịu được lạnh*
Tới việc đi ra ngoài, về trễ 3 phút, cũng sẽ có người gọi hỏi *em bị bán đi tới đâu rồi mà chưa về nữa Phương ơi?*
Ngồi trong văn phòng thì *Bé Phương uống nước không, anh *** đi lấy luôn cho.. Sao em không uống nước đi, uống nước mới đẹppp..*

Thật thích! Nhưng ai nuôi nấng mình lâu, thấy mình lớn lên, trưởng thành thế nào, mới hiểu rõ. Mình là dạng bố láo nhất nhất quả đất. Được voi đòi tiên. Cho nên, càng được chiều, càng biết vòi vĩnh. :”>

P/S: vừa vòi được cái lắc chân. Bao giờ chân hết bầm sẽ nhào đi mua. *Hả hê*

Lịch sử tiếp diễn. Mình đi tới đâu, sau một thời gian gỡ bỏ sự lạ lẫm, liền trở thành người *bé* nhất. Nói như Team Leader trước đây, thì là *Út Cưng* - ảnh đã lưu tên mình trong điện thoại như vậy, cho tới bây giờ.

Ăn cơm cũng *Bé Phương đâu?* *Bé Phương muốn ăn cái gì?* *Bé Phương ăn nhiều lên!*

Ngủ trưa cũng *Bé Phương ngủ chưa?* *Trật tự cho bé Phương ngủ!* *Để 26 độ đi, ngày sinh bé Phương, nó thích vậy, nó không chịu được lạnh*

Tới việc đi ra ngoài, về trễ 3 phút, cũng sẽ có người gọi hỏi *em bị bán đi tới đâu rồi mà chưa về nữa Phương ơi?*

Ngồi trong văn phòng thì *Bé Phương uống nước không, anh *** đi lấy luôn cho.. Sao em không uống nước đi, uống nước mới đẹppp..*

Thật thích! Nhưng ai nuôi nấng mình lâu, thấy mình lớn lên, trưởng thành thế nào, mới hiểu rõ. Mình là dạng bố láo nhất nhất quả đất. Được voi đòi tiên. Cho nên, càng được chiều, càng biết vòi vĩnh. :”>

P/S: vừa vòi được cái lắc chân. Bao giờ chân hết bầm sẽ nhào đi mua. *Hả hê*

17 Notes

Anonymous asked: dưng mà tôi chắc chắn một điều cô là đứa kén chọn, khó tính, quái dị đấy :V Cho xem hình mới cái coi tối ngày chộp hình cứ bịt mặt là dư lào =))

Còn tôi thì biết anh là ai đấy, Gỏi ạ!

Read More

6 Notes

Ở cái tuổi 23 này, độc thân là một điều gây ngứa mắt. Không leo lẻo nhắc đến cái sự độc thân của người khác, miệng người ta sẽ ăn không ngon, mắt ngủ không yên hay sao ấy.
Ở cái tuổi này, tối nào cũng trở về nhà sau 9, 10h thì chỉ có một đường là *vừa đi hẹn hò với bạn trai về* hay sao ấy.
Ở cái tuổi này, đến cả hàng xóm ở cùng tầng, đi chung thang máy, không oang oang, sấn sổ công khai cái tình trạng quan hệ của nhau, thì cũng là giới thiệu con trai, cháu trai, em trai.. của ông bạn, bà cô họ hàng - quen thân - gần gũi - tốt tính nào đó hay sao ấy.
Đến cả việc đi làm khách mời, câu hỏi đầu tiên, nửa đùa nửa thật từ ghế khán giả, cũng là *Chị có người yêu chưa?*

Thật vớ vẩn. Thì ra, ở cái tuổi này, *có người yêu* là cách duy nhất để người ta hỏi han, nắm bắt lẫn nhau. Là cách duy nhất để chứng tỏ mình là người bình thường, không khó tính, không kén chọn, không lập dị, cổ quái. Là cách duy nhất, để từ chối một lời hẹn hò, từ người khác.

*Chỉ muốn chửi thề*

Ở cái tuổi 23 này, độc thân là một điều gây ngứa mắt. Không leo lẻo nhắc đến cái sự độc thân của người khác, miệng người ta sẽ ăn không ngon, mắt ngủ không yên hay sao ấy.

Ở cái tuổi này, tối nào cũng trở về nhà sau 9, 10h thì chỉ có một đường là *vừa đi hẹn hò với bạn trai về* hay sao ấy.

Ở cái tuổi này, đến cả hàng xóm ở cùng tầng, đi chung thang máy, không oang oang, sấn sổ công khai cái tình trạng quan hệ của nhau, thì cũng là giới thiệu con trai, cháu trai, em trai.. của ông bạn, bà cô họ hàng - quen thân - gần gũi - tốt tính nào đó hay sao ấy.

Đến cả việc đi làm khách mời, câu hỏi đầu tiên, nửa đùa nửa thật từ ghế khán giả, cũng là *Chị có người yêu chưa?*

Thật vớ vẩn. Thì ra, ở cái tuổi này, *có người yêu* là cách duy nhất để người ta hỏi han, nắm bắt lẫn nhau. Là cách duy nhất để chứng tỏ mình là người bình thường, không khó tính, không kén chọn, không lập dị, cổ quái. Là cách duy nhất, để từ chối một lời hẹn hò, từ người khác.

*Chỉ muốn chửi thề*

28 Notes

*Đàn ông, họ hơn hẳn chúng ta về độ phũ. Chỉ cần có một thứ nào khác tốt đẹp hơn, khiến họ cảm thấy hứng thú, chẳng mấy chốc họ sẽ biết mới nới cũ ngay thôi. Tình nghĩa hay kỉ niệm, cũng chỉ là những thứ thuộc về quá khứ nhảm nhí, sớm bị giũ bỏ, phai tàn, thay thế. (..)
Nhưng đàn bà thì có cái tàn độc của mình. Chẳng cần tới những options hay back-up plans nào khác. Một khi đã đi đến cái giới hạn cuối cùng của sức chịu đựng, họ sẽ bỏ đi, chẳng thiết tha gì nữa.
Câu *As long as you know men are like children, you know everything!* là bởi đàn ông mãi mãi họ chỉ nhìn vào chúng ta như những sự lựa chọn. Như những món đồ chơi, được bán buôn vô số, ngoài cửa hàng. 
Còn đàn bà, lại là giống loài ngu ngốc, coi đàn ông là tất cả của mình. Chỉ có hai lựa chọn, là cầm lên - hay đặt xuống, không hơn.*

Trích thư gửi một bạn Anonymous (06/2013)

*Đàn ông, họ hơn hẳn chúng ta về độ phũ. Chỉ cần có một thứ nào khác tốt đẹp hơn, khiến họ cảm thấy hứng thú, chẳng mấy chốc họ sẽ biết mới nới cũ ngay thôi. Tình nghĩa hay kỉ niệm, cũng chỉ là những thứ thuộc về quá khứ nhảm nhí, sớm bị giũ bỏ, phai tàn, thay thế. (..)

Nhưng đàn bà thì có cái tàn độc của mình. Chẳng cần tới những options hay back-up plans nào khác. Một khi đã đi đến cái giới hạn cuối cùng của sức chịu đựng, họ sẽ bỏ đi, chẳng thiết tha gì nữa.

Câu *As long as you know men are like childrenyou know everything!* là bởi đàn ông mãi mãi họ chỉ nhìn vào chúng ta như những sự lựa chọn. Như những món đồ chơi, được bán buôn vô số, ngoài cửa hàng. 

Còn đàn bà, lại là giống loài ngu ngốc, coi đàn ông là tất cả của mình. Chỉ có hai lựa chọn, là cầm lên - hay đặt xuống, không hơn.*

Trích thư gửi một bạn Anonymous (06/2013)

48 Notes