Tối qua mình bị la. Bác Sĩ da liễu thấy mặt mình thò vào, nhìn xuống cổ và hai cánh tay, thì gầm lên: cô đã dùng hết tất cả số thuốc ở đây tôi có rồi đó cô nhỏ!
Mình hoảng quá, lật đật làm rơi hết cả chìa khóa, điện thoại, phiếu khám bệnh. Lại lật đật, tủi thân mà gom lại từng thứ trên mặt đất.
Mình chán mình quá. Chán chả buồn nói chuyện, chả buồn nhảy nhót, chả buồi soi gương nữa. :(

Tối qua mình bị la. Bác Sĩ da liễu thấy mặt mình thò vào, nhìn xuống cổ và hai cánh tay, thì gầm lên: cô đã dùng hết tất cả số thuốc ở đây tôi có rồi đó cô nhỏ!

Mình hoảng quá, lật đật làm rơi hết cả chìa khóa, điện thoại, phiếu khám bệnh. Lại lật đật, tủi thân mà gom lại từng thứ trên mặt đất.

Mình chán mình quá. Chán chả buồn nói chuyện, chả buồn nhảy nhót, chả buồi soi gương nữa. :(


*..giờ chỉ là hư vô
Ừ thì là hư vô,
xa rồi vẫn nhớ hoài..*

Sáng đi ăn, nghe được câu hát này, lòng cứ nhớ hoài, vào đến cty vẫn nhẩm hát.
Mà buồn nhất, là có những lời hát, một lần nghe được, kiếm mãi, nghe mãi, trên các web nhạc, cũng không tìm lại được giọng hát đó, âm điệu đó. Kỉ niệm cũng vậy. Y như câu phát phía trên, *Ừ thì, là hư vô. Xa rồi, vẫn nhớ hoài..*

*..giờ chỉ là hư vô

Ừ thì là hư vô,

xa rồi vẫn nhớ hoài..*

Sáng đi ăn, nghe được câu hát này, lòng cứ nhớ hoài, vào đến cty vẫn nhẩm hát.

Mà buồn nhất, là có những lời hát, một lần nghe được, kiếm mãi, nghe mãi, trên các web nhạc, cũng không tìm lại được giọng hát đó, âm điệu đó. Kỉ niệm cũng vậy. Y như câu phát phía trên, *Ừ thì, là hư vô. Xa rồi, vẫn nhớ hoài..*


Trong tuần, một bạn nhỏ gửi email cho mình, hỏi rằng làm cách nào để không vô tình phá vỡ chuyện tình cảm. Mình gửi lại cho người bạn chưa-biết-là-ai này một email, trong đó dẫn ra một câu mà Sếp mình từng nói: trong mọi mối quan hệ, phải biết được đâu là điểm dừng.
Yêu.Thương.Hờn.Giận. Biết dừng lại đúng thời điểm, đều có thể chậm rãi suy xét, vãn hồi. Cứ bồng bột đi đến tận cùng, một khi chán nản sẽ không thể quay đầu được nữa. Từ đó, mối quan hệ cũng đi vào ngõ cụt.
Giống như hai đoạn thẳng, không cần song song cũng không thể gặp nhau. Nhưng hai đường thẳng không song song, cứ kéo dài mãi, nhất định có ngày giao nhau. Giữa người với người cũng vậy. Thà là không quen biết, như hai đường thẳng song song. Một khi đã tạo thành mối quan hệ, thì tốt hơn hết, là phải biết dừng lại, trước khi quá muộn.
Là như vậy.

Trong tuần, một bạn nhỏ gửi email cho mình, hỏi rằng làm cách nào để không vô tình phá vỡ chuyện tình cảm. Mình gửi lại cho người bạn chưa-biết-là-ai này một email, trong đó dẫn ra một câu mà Sếp mình từng nói: trong mọi mối quan hệ, phải biết được đâu là điểm dừng.

Yêu.Thương.Hờn.Giận. Biết dừng lại đúng thời điểm, đều có thể chậm rãi suy xét, vãn hồi. Cứ bồng bột đi đến tận cùng, một khi chán nản sẽ không thể quay đầu được nữa. Từ đó, mối quan hệ cũng đi vào ngõ cụt.

Giống như hai đoạn thẳng, không cần song song cũng không thể gặp nhau. Nhưng hai đường thẳng không song song, cứ kéo dài mãi, nhất định có ngày giao nhau. Giữa người với người cũng vậy. Thà là không quen biết, như hai đường thẳng song song. Một khi đã tạo thành mối quan hệ, thì tốt hơn hết, là phải biết dừng lại, trước khi quá muộn.

Là như vậy.


Email báo có người mới Follow Tumblr của mình. Mình sẽ không để ý lắm đâu, nếu như email không thống kê luôn rằng người này đã Follow mình đến lần thứ 4 rồi. Mình tự hỏi, sau bốn lần, kể từ lần đầu nhìn thấy nhau, Tumblr của bản vẫn giữ nguyên tên cũ, không thay đổi. Và mình còn nhớ rõ ràng về bạn như vậy. Vậy cònTumblr của mình cũng thế, không thay đổi. Chẳng hay bạn có nhớ là đã Follow/Unfollow mình nhiều như vậy không?

Để không nghe câu trả lời đắng lòng, mình ignore người đó rồi!

Email báo có người mới Follow Tumblr của mình. Mình sẽ không để ý lắm đâu, nếu như email không thống kê luôn rằng người này đã Follow mình đến lần thứ 4 rồi. Mình tự hỏi, sau bốn lần, kể từ lần đầu nhìn thấy nhau, Tumblr của bản vẫn giữ nguyên tên cũ, không thay đổi. Và mình còn nhớ rõ ràng về bạn như vậy. Vậy cònTumblr của mình cũng thế, không thay đổi. Chẳng hay bạn có nhớ là đã Follow/Unfollow mình nhiều như vậy không?

Để không nghe câu trả lời đắng lòng, mình ignore người đó rồi!


Nhớ lại một tin nhắn gửi đi từ hồi tháng trước, mọi dự cảm của mình khi đó, đến hôm nay, đều đã trở thành hiện thực, khiến cho chính mình cũng cảm thấy sợ hãi giác quan thứ 6 của mình.
Tới một nơi xa lạ và cảm thấy quen thuộc như đã nhìn thấy nhiều lần. Hay vào một tòa nhà và theo trực giác tự xác định được nơi cần đến mà không cần hỏi han, dò dẫm. Và có cảm giác chân thực, về những chuyện xảy ra trong tương lai. Có ai bị như mình không???
___
Tin vui là vận hạn của mình một năm trước, sẽ kết thúc vào ngày 30/8. Tin buồn là mình cần phải đo Điện tâm đồ, trong lần ngất xỉu gần nhất, tới đây.
Mình mới chỉ 22 tuổi thôi mà, vì sao lúc nào sức khỏe cũng như là đã sống đến 2/3 đời người thế này!

Nhớ lại một tin nhắn gửi đi từ hồi tháng trước, mọi dự cảm của mình khi đó, đến hôm nay, đều đã trở thành hiện thực, khiến cho chính mình cũng cảm thấy sợ hãi giác quan thứ 6 của mình.

Tới một nơi xa lạ và cảm thấy quen thuộc như đã nhìn thấy nhiều lần. Hay vào một tòa nhà và theo trực giác tự xác định được nơi cần đến mà không cần hỏi han, dò dẫm. Và có cảm giác chân thực, về những chuyện xảy ra trong tương lai. Có ai bị như mình không???

___

Tin vui là vận hạn của mình một năm trước, sẽ kết thúc vào ngày 30/8. Tin buồn là mình cần phải đo Điện tâm đồ, trong lần ngất xỉu gần nhất, tới đây.

Mình mới chỉ 22 tuổi thôi mà, vì sao lúc nào sức khỏe cũng như là đã sống đến 2/3 đời người thế này!


*Của cho không bằng cách cho*.
Cty mình đang bắt đầu gửi tặng bánh Trung Thu cho đối tác và Khách Hàng. Và phía trên là mẫu thiệp đính kèm, mình tự làm bằng Paint. Lúc in ra, thắt thêm một sợi ruy băng nữa, liền tạo nên sự khác biệt với nhiều túi quà khác.
Mình đã đi xem tất cả các hãng có bán bánh Trung Thu. Và test thử quá nửa số đó. Nhưng mình không nhìn ra sự khác biệt. Hộp 250K hay hộp 720K hay mắc hơn nữa, thì cũng chỉ có một loại hộp duy nhất.
Mình cũng đã dùng thử bánh Home Made của nhiều chị, và xem thử mẫu hộp gỗ, bọc nhung. Nhưng làm cách nào cũng thấy phù phiếm cả. 
Vậy nên đã xin Sếp duyệt cho làm thiệp Cảm Ơn này. Giá thành của một tấm thiệp in ra chưa tới 3K, và tay nghề vẽ vời của mình cũng rất bình thường, cho nên mới đang gửi tặng từ từ, chờ nghe Feedback. Cho tới sáng nay, có anh KH gọi điện hỏi Sếp mình: Ê sao ông không tặng bánh cho tui zạ, bữa tui qua bên thằng B* thấy nó treo cái thiếp của bên ông trước mặt nó thấy đẹp zạ, zui zạ, hông cho tui bánh thì cho tui thiếp chớ ông.
Mình biết đó chỉ là lời xã giao. Nhưng ít nhất nó đạt được hiệu quả wom như mong đợi. Và một câu mình từng viết trong email mình gửi đi: *giấy gói đẹp đẽ, hay những cái nơ thật to nào, cũng chẳng thể làm nên món quà*. :)

*Của cho không bằng cách cho*.

Cty mình đang bắt đầu gửi tặng bánh Trung Thu cho đối tác và Khách Hàng. Và phía trên là mẫu thiệp đính kèm, mình tự làm bằng Paint. Lúc in ra, thắt thêm một sợi ruy băng nữa, liền tạo nên sự khác biệt với nhiều túi quà khác.

Mình đã đi xem tất cả các hãng có bán bánh Trung Thu. Và test thử quá nửa số đó. Nhưng mình không nhìn ra sự khác biệt. Hộp 250K hay hộp 720K hay mắc hơn nữa, thì cũng chỉ có một loại hộp duy nhất.

Mình cũng đã dùng thử bánh Home Made của nhiều chị, và xem thử mẫu hộp gỗ, bọc nhung. Nhưng làm cách nào cũng thấy phù phiếm cả. 

Vậy nên đã xin Sếp duyệt cho làm thiệp Cảm Ơn này. Giá thành của một tấm thiệp in ra chưa tới 3K, và tay nghề vẽ vời của mình cũng rất bình thường, cho nên mới đang gửi tặng từ từ, chờ nghe Feedback. Cho tới sáng nay, có anh KH gọi điện hỏi Sếp mình: Ê sao ông không tặng bánh cho tui zạ, bữa tui qua bên thằng B* thấy nó treo cái thiếp của bên ông trước mặt nó thấy đẹp zạ, zui zạ, hông cho tui bánh thì cho tui thiếp chớ ông.

Mình biết đó chỉ là lời xã giao. Nhưng ít nhất nó đạt được hiệu quả wom như mong đợi. Và một câu mình từng viết trong email mình gửi đi: *giấy gói đẹp đẽ, hay những cái nơ thật to nào, cũng chẳng thể làm nên món quà*. :)


Mình tin rằng tóc của mình rất đẹp. :”> Cũng có nhiều người khen nó đẹp. Có nhiều người thấy nó thú vị. Hồi trước Rốn Lồi rất thích bắt mình ngồi xoay lưng lại, vắt vẻo trên Sofa ở cty, cho Rốn Lồi ngồi sau nghịch tóc. Ngồi họp, Rốn Lồi cứ quấn lấy từng lọn tóc nhỏ của mình, trên ngón tay, có lúc còn đưa lên mũi ngửi.
Đồng nghiệp mới của mình, gần đây, cũng cảm thấy tóc mình thú vị. Không thích cho mình cột lên, cứ thả ra như vậy, cho dễ bề quấy rối. Có lần mình chạy nhảy phía trước, tóc bay bay phía sau lưng, chị đồng nghiệp còn gọi với phía sau: đứng lại không là cướp tóc! .___.
Gần đây mình uống thuốc liên tục, nên da khô và tóc cũng khô, cứng lại. Mình rầu rĩ nói, nhưng ai cũng nói là nhìn vẫn đẹp. Mình lại nói, sẽ sớm cắt ngắn nuôi lại từ đầu. Nhưng ai cũng không chịu, em Pan còn (bug) liên tục ở Skype.
Mình đành kiên trì, nhẫn nhịn mỗi tuần xén bớt đi một ít vậy..
.
Ảnh chụp từ cuối năm 2013, trước khi tóc mình *xoăn xoăn*

Mình tin rằng tóc của mình rất đẹp. :”> Cũng có nhiều người khen nó đẹp. Có nhiều người thấy nó thú vị. Hồi trước Rốn Lồi rất thích bắt mình ngồi xoay lưng lại, vắt vẻo trên Sofa ở cty, cho Rốn Lồi ngồi sau nghịch tóc. Ngồi họp, Rốn Lồi cứ quấn lấy từng lọn tóc nhỏ của mình, trên ngón tay, có lúc còn đưa lên mũi ngửi.

Đồng nghiệp mới của mình, gần đây, cũng cảm thấy tóc mình thú vị. Không thích cho mình cột lên, cứ thả ra như vậy, cho dễ bề quấy rối. Có lần mình chạy nhảy phía trước, tóc bay bay phía sau lưng, chị đồng nghiệp còn gọi với phía sau: đứng lại không là cướp tóc! .___.

Gần đây mình uống thuốc liên tục, nên da khô và tóc cũng khô, cứng lại. Mình rầu rĩ nói, nhưng ai cũng nói là nhìn vẫn đẹp. Mình lại nói, sẽ sớm cắt ngắn nuôi lại từ đầu. Nhưng ai cũng không chịu, em Pan còn (bug) liên tục ở Skype.

Mình đành kiên trì, nhẫn nhịn mỗi tuần xén bớt đi một ít vậy..

.

Ảnh chụp từ cuối năm 2013, trước khi tóc mình *xoăn xoăn*


*Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tayTóc em anh sẽ gọi là mâyNgày sau hay đứa mình xa cáchAnh vẫn được nhìn mây trắng bay..*
Paris có gì lạ không em? | Nguyên Sa

Xem ảnh của Đại Ca, muốn quay lại Vừng để chờ nghe bài này. :)

*Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hay đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay..*

Paris có gì lạ không em? | Nguyên Sa

Xem ảnh của Đại Ca, muốn quay lại Vừng để chờ nghe bài này. :)


Q
Sâu cho mình hỏi bạn học public speak ở đâu dc không? Cho mình bonus một câu là ngoài public spek bạn có học kĩ năng mềm nào nữa ko?! :d
Anonymous
A

Trường mình dạy Public Speaking. Đây thậm chí còn là một trong 3 môn xét duyệt để được làm Khóa Luận TN nữa. :)

Từ trước tới nay, ngoài việc học ở trường ra, thì mình chỉ học Cờ Vua và học Bơi ở ngoài thôi. Ngoài ra, không học thêm gì khác. Ngoại ngữ, Tin Học, kĩ năng mềm,.. đều lần lượt học trong các trường Phổ Thông và Đại Học.

Mình cũng từng tìm các khóa học ngoại khóa cho em trai mình. Nhưng ngoài Học kì quân đội với học phí quá sức mắc ra thì mình chưa thấy tin tưởng bất cứ trung tâm, trường đào tạo, chương trình học nào khác. :D

P/S: lần tới bạn nhớ check chính tả nhé. ;)


*Because, happiness is a Coke and a phone call Home*.

I love Coke!! <3


Đây là một clip mình xem lần đầu trong lớp Public Speaking. Nhưng nó dạy cho mình nhiều điều hơn thế. Nhiều năm rồi, ngồi trước máy xem lại vẫn cảm thấy bị lay động..