Đến hẹn lại lên.. :”>.

Đây là Ba mình. Trong lúc đợi nhân viên lấy bra theo đúng size của Mẹ , thì Ba đứng đọc thông tin của Panties trước khi chọn tặng Mẹ. Mình và Ba đã phải đi lòng vòng mất nửa tiếng giết thời gian và sau đó trở thành khách hàng đầu tiên trong ngày của Triumph. Vì ngày mai sẽ là sn của Mẹ, và mình chỉ ở nhà đến hết ngày hôm nay.

Dẫu cho đã vào ra cửa hàng này nhiều lần, tới mức người bán luôn tò mò chưa được nhìn thấy Mẹ mình bao giờ, nhưng Ba mình thì quen mặt như khách VIP. Nhưng người đàn ông tay chân thô ráp, làm nghề Kỹ Sư cùng với số và số này, vẫn không thể nhớ được size bra của Vợ mình. Năm nào cũng vậy, cứ sắp tới dịp đặc biệt nào đó, là lại gọi điện cho mình trước nửa tháng, yêu cầu thu xếp công việc để trở về, để ra tiệm nhắc dùm ảnh size bra của Vợ ảnh. Hoặc chỉ cần Vascara VT dời cửa hàng, ảnh đi ngang tìm hoài không ra, không thể mua phiếu quà tặng cho Vợ, là ảnh sẽ lại quýnh quáng, nháo nhào lên, yêu cầu mình gọi cho Vascara để hỏi địa chỉ mới.



Ba mình là một người đàn ông bình thường thôi. Bình thường lắm! Nhưng vì trót yêu mến người này nhiều quá, cho nên nguyện vọng của mình, là chỉ cần có một người, thương mình bằng một nửa tình thương Ba dành cho Mẹ. Hay một nửa của tình cảm, Ba dành cho mình cũng được!

Người đàn ông này, mình gọi là Hotman, đã gần 60t. Tóc vẫn còn đen. Vẫn thích hát Karaoke mỗi cuối tuần, thích màu đỏ và thuộc cung Nhân Mã. Người đàn ông này, là người mình rất thương, rất rất thương. Và không thể sống thiếu! :)

Đến hẹn lại lên.. :”>.

Đây là Ba mình. Trong lúc đợi nhân viên lấy bra theo đúng size của Mẹ , thì Ba đứng đọc thông tin của Panties trước khi chọn tặng Mẹ. Mình và Ba đã phải đi lòng vòng mất nửa tiếng giết thời gian và sau đó trở thành khách hàng đầu tiên trong ngày của Triumph. Vì ngày mai sẽ là sn của Mẹ, và mình chỉ ở nhà đến hết ngày hôm nay.

Dẫu cho đã vào ra cửa hàng này nhiều lần, tới mức người bán luôn tò mò chưa được nhìn thấy Mẹ mình bao giờ, nhưng Ba mình thì quen mặt như khách VIP. Nhưng người đàn ông tay chân thô ráp, làm nghề Kỹ Sư cùng với số và số này, vẫn không thể nhớ được size bra của Vợ mình. Năm nào cũng vậy, cứ sắp tới dịp đặc biệt nào đó, là lại gọi điện cho mình trước nửa tháng, yêu cầu thu xếp công việc để trở về, để ra tiệm nhắc dùm ảnh size bra của Vợ ảnh. Hoặc chỉ cần Vascara VT dời cửa hàng, ảnh đi ngang tìm hoài không ra, không thể mua phiếu quà tặng cho Vợ, là ảnh sẽ lại quýnh quáng, nháo nhào lên, yêu cầu mình gọi cho Vascara để hỏi địa chỉ mới.

Ba mình là một người đàn ông bình thường thôi. Bình thường lắm! Nhưng vì trót yêu mến người này nhiều quá, cho nên nguyện vọng của mình, là chỉ cần có một người, thương mình bằng một nửa tình thương Ba dành cho Mẹ. Hay một nửa của tình cảm, Ba dành cho mình cũng được!

Người đàn ông này, mình gọi là Hotman, đã gần 60t. Tóc vẫn còn đen. Vẫn thích hát Karaoke mỗi cuối tuần, thích màu đỏ và thuộc cung Nhân Mã. Người đàn ông này, là người mình rất thương, rất rất thương. Và không thể sống thiếu! :)


Tuần trước, mình đột nhiên ngẩng đầu lên từ máy tính, nói một câu vô thưởng vô phạt: *cái máy lạnh của cty mình thật là sịn. Nó hút hết cả nước mắt của em, giờ mắt em khô ơi là khô, thấy buồn ngủ ghê. Hihi*. Hai hôm sau, Sếp mua một chai nước mắt nhân tạo, để trước mặt mình.
Đầu tuần, cty mình gọi Pizza về ăn. Lúc trong hộp còn 3 loại: Pepperoni Feast; SG Supreme; và Hawaiian, anh C. nhặt lên miếng Pepperoni, trên tay mình vẫn còn 1/3 miếng pizza, nhưng đưa mắt nhìn theo miếng Pepperoni anh C. cầm. Anh C. đã mở miệng ra, mắt lại liếc trúng cái vẻ mặt tội nghiệp, đáng thương vô vàn của mình, đành phải nói:

- Bé Phương muốn ăn loại này?
- *gật gật*
- Vậy anh nhường cho em cái này.. *nghiến răng*

Hình không liên quan. Nhưng nội dung là một ngày đầu năm 2014, mình bật dậy lúc 5h sáng và nằng nặc đòi Châu đi cùng mình ra chợ hoa Hồ Thị Kỷ để mua hoa. Cũng không gì gì lắm, chỉ có điều nhà mình cách chợ hoa hơn 10km.
Thực ra, mình tin là, xung quanh mình toàn người tốt. Những cái tốt đôi lúc cần có sự nhắc nhở nhẹ nhàng thì mới thể hiện ra được.. :”>

Tuần trước, mình đột nhiên ngẩng đầu lên từ máy tính, nói một câu vô thưởng vô phạt: *cái máy lạnh của cty mình thật là sịn. Nó hút hết cả nước mắt của em, giờ mắt em khô ơi là khô, thấy buồn ngủ ghê. Hihi*. Hai hôm sau, Sếp mua một chai nước mắt nhân tạo, để trước mặt mình.

Đầu tuần, cty mình gọi Pizza về ăn. Lúc trong hộp còn 3 loại: Pepperoni Feast; SG Supreme; và Hawaiian, anh C. nhặt lên miếng Pepperoni, trên tay mình vẫn còn 1/3 miếng pizza, nhưng đưa mắt nhìn theo miếng Pepperoni anh C. cầm. Anh C. đã mở miệng ra, mắt lại liếc trúng cái vẻ mặt tội nghiệp, đáng thương vô vàn của mình, đành phải nói:

- Bé Phương muốn ăn loại này?

- *gật gật*

- Vậy anh nhường cho em cái này.. *nghiến răng*

Hình không liên quan. Nhưng nội dung là một ngày đầu năm 2014, mình bật dậy lúc 5h sáng và nằng nặc đòi Châu đi cùng mình ra chợ hoa Hồ Thị Kỷ để mua hoa. Cũng không gì gì lắm, chỉ có điều nhà mình cách chợ hoa hơn 10km.

Thực ra, mình tin là, xung quanh mình toàn người tốt. Những cái tốt đôi lúc cần có sự nhắc nhở nhẹ nhàng thì mới thể hiện ra được.. :”>


Q
người ta thường trách đàn ông ngoại tình, vậy còn đàn bà thì sao?
Anonymous
A

Khi người đàn ông ngoại tình, người ta thường đổ cho đàn bà không đủ tươi trẻ, không biết săn sóc, quan tâm người đàn ông. Nhưng khi người đàn bà ngoại tình, thì chỉ có đàn bà mang tội lẳng lơ, là vì sao?

Sâu cho rằng, đàn ông ngoại tình là từ trong bản tính sẵn có. Còn đàn bà ngoại tình, là do họ thay đổi. Cho nên, đàn ông một khi đã “ra ngoài” vẫn luôn còn quyến luyến, để níu giữ họ quay về. Còn đàn bà, một khi đã ngoại tình, tức là từ trong tận sâu thẳm nội tâm, họ chẳng còn thiết tha điều gì nữa..

Mình không nói ai là người tốt-xấu. Hay ai là người có lỗi. Vì một mối quan hệ đổ vỡ, theo Sâu, đều có phần lỗi từ hai phía. Mà cái nhiều nhất, chỉ có thể là mất mát, tổn thương.


Có nhiều lúc, tôi nghĩ, tôi thương những người trót để lòng thương tôi, vô cùng. Họ vì thương nên nhẫn nhịn. Vì thương nên dung túng. Vì thương, nên mới chấp chịu, cho nhiều chuyện không hay, tôi làm.
Như một đứa trẻ chẳng chịu biết điều, hết lần này tới lần khác, đều là hứa hẹn *lần sau sẽ không như vậy nữa*. Nhưng cũng là hết lần này tới lần khác, tôi ung dung tận hưởng tình yêu thương đó, mà buông lại rắc rối cho biết bao nhiêu người.
Tình thương, mà người khác dành cho tôi, nó vừa tốt đẹp, vừa là nuông chiều. Chỉ cần một ngày, trên tinh cầu này, biết được mình còn có người để cậy nhờ, để dựa dẫm, nương tựa, thì ngày đó, tôi còn trì hoãn việc lớn lên, từ trong tâm tính..

Có nhiều lúc, tôi nghĩ, tôi thương những người trót để lòng thương tôi, vô cùng. Họ vì thương nên nhẫn nhịn. Vì thương nên dung túng. Vì thương, nên mới chấp chịu, cho nhiều chuyện không hay, tôi làm.

Như một đứa trẻ chẳng chịu biết điều, hết lần này tới lần khác, đều là hứa hẹn *lần sau sẽ không như vậy nữa*. Nhưng cũng là hết lần này tới lần khác, tôi ung dung tận hưởng tình yêu thương đó, mà buông lại rắc rối cho biết bao nhiêu người.

Tình thương, mà người khác dành cho tôi, nó vừa tốt đẹp, vừa là nuông chiều. Chỉ cần một ngày, trên tinh cầu này, biết được mình còn có người để cậy nhờ, để dựa dẫm, nương tựa, thì ngày đó, tôi còn trì hoãn việc lớn lên, từ trong tâm tính..


Branding kém.

Copywriter vô cùng non kém!

Đây là lí do mình không muốn vào làm trong những cty có bộ máy quá cồng kềnh. Làm Branding mà không hiểu về sản phẩm của mình. Làm Finance, Purchasing cũng không biết cái gì để mà “nghiệm thu”. Sau cùng là mang về một sản phẩm quá sức ẩu và tắc trách.

Đây cũng là lí do mình bước ra khỏi ngành Truyền Thông. Hời hợt, gây chú ý nhất thời thì đơn giản. Nhưng chuyên nghiệp và dài hạn thì cần những cuộc đầu tư lớn mà không phải ai cũng có thể.

Một câu Sếp mình từng răn dạy: KHÔNG ĐƯỢC XEM THƯỜNG KHÁCH HÀNG!


Rất Paris, rất nước Pháp. Những ngày cuối cùng đó, nằm cuộn tròn trên thảm, nghe kể về nước Pháp, và xem *Midnight in Paris*, lần thứ nhiều nhiều..
Những ngày đó, qua Skype, tình cờ biết được, một người, cũng mê mẩn phim này không kém. Mình hí hửng cười, nói với Nhi *đúng là số kiếp, tới lúc này rồi, tụi này vẫn không tránh được có liên quan tới nhau..*
Note lại tại đây, sẽ xem lại phim này, một ngày gần nhất có thể!

Rất Paris, rất nước Pháp. Những ngày cuối cùng đó, nằm cuộn tròn trên thảm, nghe kể về nước Pháp, và xem *Midnight in Paris*, lần thứ nhiều nhiều..

Những ngày đó, qua Skype, tình cờ biết được, một người, cũng mê mẩn phim này không kém. Mình hí hửng cười, nói với Nhi *đúng là số kiếp, tới lúc này rồi, tụi này vẫn không tránh được có liên quan tới nhau..*

Note lại tại đây, sẽ xem lại phim này, một ngày gần nhất có thể!


Q
chị cho em hỏi người yêu của chị có biết chuyện chị rất dễ dãi với những cái ôm xã giao đó ko :3 ? Ảnh có bực tức hay muốn chị nghỉ việc ko (nếu có thì chị có nghĩ việc hay giữ khoảng cách ko ) :V
Anonymous
A

Người mà chị từng hẹn hò, có một đặc điểm khiến cho chị yêu mến. Đó là nếu như chị vì ảnh, hay một ai khác, mà bỏ ngang công việc chị yêu thích, thì ảnh sẽ chóng rời bỏ chị mà đi thôi.

Read More


Mình vừa dễ, vừa khó. Lúc nào cũng vậy, nhưng tùy mối quan hệ, mà người khác chỉ nhìn được một trong hai, hoặc dễ dãi, hoặc khó khăn.

Câu chuyện bắt đầu khi có người đặt tay lên eo mình, lúc đứng chụp hình chung. Mình bước ra từ Đoàn-Hội-CLB, rồi sau đó tới truyền thông, một cái ôm thậm chí còn chẳng làm tim mình đập nhanh lấy nửa nhịp, đừng nói chi là rụt rè, phòng bị. Chỉ là một cái ôm, nó như một cái bắt tay, và thậm chí còn đơn giản hơn vô số nụ cười, vô số cái nhìn mờ ám khác.
Nhưng phía sau nụ cười vẹn nguyên, không chút xao động, thì mình luôn nhìn cho ra, những suy nghĩ phía sau cái ôm đó. Cùng một vị trí đặt tay, chỉ là ôm nhẹ, không gì khác, nhưng đàn ông họ không hiểu, giác quan của phụ nữ là thứ nhanh nhạy nhất. Cách một lớp vải quần áo, nhưng phép lịch thiệp hay suy nghĩ tầm thường, cũng đều bị nhìn thấu tâm can, bày ra rõ ràng.
Không ai nói ra, không phải là ngu ngốc, là dễ dãi thuận theo. Mà là chẳng ai muốn mình bị xấu cả. Một cái trừng mắt cảnh cáo, một cái lách mình rời đi, đều tạo nên ấn tượng không tốt. Cho nên, cứ phải vui vẻ nói cười, cười vào từng nhân cách chẳng mấy tốt đẹp. 
Mình ưa sạch sẽ, thơm tho chưa phải là khó. Mình không thích ai trễ giờ chưa phải là khó. Mình ghét ai giả dối, ngụy tạo cũng chưa phải là khó. Chỉ khi nào, một người, trong mắt người khác là lịch thiệp, là ga-lăng, tốt đẹp, nhưng chẳng bao giờ mình để vào mắt, khi đó mới là khó. Vì sao khó, nhiều người không biết, chính người đó cũng không biết, mình chẳng cần phải giải thích với ai. Chỉ bởi một cái ôm, chỉ bởi mình không phải là đàn ông, chỉ bởi, giác quan, suy nghĩ của phụ nữ khi nào cũng nhanh nhạy, sâu cay hơn người đàn ông.
Mình vừa dễ, vừa khó, là như vậy!

Mình vừa dễ, vừa khó. Lúc nào cũng vậy, nhưng tùy mối quan hệ, mà người khác chỉ nhìn được một trong hai, hoặc dễ dãi, hoặc khó khăn.

Câu chuyện bắt đầu khi có người đặt tay lên eo mình, lúc đứng chụp hình chung. Mình bước ra từ Đoàn-Hội-CLB, rồi sau đó tới truyền thông, một cái ôm thậm chí còn chẳng làm tim mình đập nhanh lấy nửa nhịp, đừng nói chi là rụt rè, phòng bị. Chỉ là một cái ôm, nó như một cái bắt tay, và thậm chí còn đơn giản hơn vô số nụ cười, vô số cái nhìn mờ ám khác.

Nhưng phía sau nụ cười vẹn nguyên, không chút xao động, thì mình luôn nhìn cho ra, những suy nghĩ phía sau cái ôm đó. Cùng một vị trí đặt tay, chỉ là ôm nhẹ, không gì khác, nhưng đàn ông họ không hiểu, giác quan của phụ nữ là thứ nhanh nhạy nhất. Cách một lớp vải quần áo, nhưng phép lịch thiệp hay suy nghĩ tầm thường, cũng đều bị nhìn thấu tâm can, bày ra rõ ràng.

Không ai nói ra, không phải là ngu ngốc, là dễ dãi thuận theo. Mà là chẳng ai muốn mình bị xấu cả. Một cái trừng mắt cảnh cáo, một cái lách mình rời đi, đều tạo nên ấn tượng không tốt. Cho nên, cứ phải vui vẻ nói cười, cười vào từng nhân cách chẳng mấy tốt đẹp. 

Mình ưa sạch sẽ, thơm tho chưa phải là khó. Mình không thích ai trễ giờ chưa phải là khó. Mình ghét ai giả dối, ngụy tạo cũng chưa phải là khó. Chỉ khi nào, một người, trong mắt người khác là lịch thiệp, là ga-lăng, tốt đẹp, nhưng chẳng bao giờ mình để vào mắt, khi đó mới là khó. Vì sao khó, nhiều người không biết, chính người đó cũng không biết, mình chẳng cần phải giải thích với ai. Chỉ bởi một cái ôm, chỉ bởi mình không phải là đàn ông, chỉ bởi, giác quan, suy nghĩ của phụ nữ khi nào cũng nhanh nhạy, sâu cay hơn người đàn ông.

Mình vừa dễ, vừa khó, là như vậy!


Mình đoán không có sai. Những chị bận đồ lót đẹp hơn thì sẽ.. happy ending hơn. :”>


Provence, nước Pháp.

Photo: Bryan Q.Le | Facebook.

Nhớ những ngày, lẽo đẽo đi theo một người, nói đi nói lại câu *Anh kể chuyện ở Provence tiếp đi..*


Tội bạn Sâu quá, bạn Sâu ơi. =)))