Cầm một xấp thiệp đỏ trên tay, vào cty ai cũng hỏi là cái gì. Mình hét to dõng dạc: dạ thiệp mời đám cưới của em Phươnggg.. Ai cũng có nửa giây giật mình, rồi lắc đầu nguầy nguậy, không tin. Sếp thì phán thẳng một câu: Thôi đi, cô mà lấy ai, ai thèm lấy cô. Cô con nít thấy bà đi được, thằng nào nó thèm lấy con nít về cho bị hành chi khổ dữ vậy.
Cách đây 4 năm, mình treo Relationship Status ở FB cũ, ai cũng không tin. Nghĩ mình buồn quá, nên treo chơi, ai ngờ, sự thực là mình đã hẹn hò với một người, suốt 2 năm. 
Con nít thì sao?? Có ai mà lại không thích con nít đâu. Haha.

Cầm một xấp thiệp đỏ trên tay, vào cty ai cũng hỏi là cái gì. Mình hét to dõng dạc: dạ thiệp mời đám cưới của em Phươnggg.. Ai cũng có nửa giây giật mình, rồi lắc đầu nguầy nguậy, không tin. Sếp thì phán thẳng một câu: Thôi đi, cô mà lấy ai, ai thèm lấy cô. Cô con nít thấy bà đi được, thằng nào nó thèm lấy con nít về cho bị hành chi khổ dữ vậy.

Cách đây 4 năm, mình treo Relationship Status ở FB cũ, ai cũng không tin. Nghĩ mình buồn quá, nên treo chơi, ai ngờ, sự thực là mình đã hẹn hò với một người, suốt 2 năm. 

Con nít thì sao?? Có ai mà lại không thích con nít đâu. Haha.



Vậy là kết thúc 6 tiệc cưới trong Tháng 7 này. Đám Cưới là chuyện vui, nhưng đi Đám Cưới nhiều quá thì hơi mệt, và rất no. Chiến lược dress up của mình đã có hiệu quả. Vì sau một tháng này, người ta có album cưới; còn mình cũng có album đi dự đám cưới. Có điều chiến lược ăn uống thì có vấn đề. Vì đầu tháng vòng 2 còn là 62, hôm nay đã là 65. Nửa tháng sau chắc sẽ là 66 hay 67 gì đấy. ;_____;
Mình chỉ muốn cả đời này bận đồ size S thôi, luôn luôn và luôn luôn. Nhưng lúc nào được ăn uống đông vui, là lại trèo lên Size M. Huhu. Con Sâu bụng to biết phải làm saooo..
:(

Vậy là kết thúc 6 tiệc cưới trong Tháng 7 này. Đám Cưới là chuyện vui, nhưng đi Đám Cưới nhiều quá thì hơi mệt, và rất no. Chiến lược dress up của mình đã có hiệu quả. Vì sau một tháng này, người ta có album cưới; còn mình cũng có album đi dự đám cưới. Có điều chiến lược ăn uống thì có vấn đề. Vì đầu tháng vòng 2 còn là 62, hôm nay đã là 65. Nửa tháng sau chắc sẽ là 66 hay 67 gì đấy. ;_____;

Mình chỉ muốn cả đời này bận đồ size S thôi, luôn luôn và luôn luôn. Nhưng lúc nào được ăn uống đông vui, là lại trèo lên Size M. Huhu. Con Sâu bụng to biết phải làm saooo..

:(



Hôm nay được tính là ngày hè đầu tiên của mình. Cho nên đã phải vất vả ngủ từ đêm qua tới tận lúc này. :”>
Tỉnh dậy thấy vẫn còn sớm so với giờ hẹn, cho nên lại lôi váy ra xếp. Huhu, mình bị nghiện xếp quần áo. Lần thứ n lũy thừa n lặp lại, rằng mình bị nghiện xếp quần áo. Rảnh cũng xếp mà không rảnh cũng xếp.
Lúc xếp thành từng chồng, đặt đầy trước mặt, lại nhớ vẻ mặt anh H. lúc hỏi mình rốt cuộc có bao nhiêu cái váy. Mình chỉ có thể đau khổ nói: *nhiều lắm, em không biết đâu*. Hay cách đây nửa năm, đáp lại câu *hê-lôooo* của mình, Gỏi đã gào lên *ê cô tính lừa tình tôi đấy à?? Sao gặp nhau quài mà tôi chưa thấy cô mặc lại đồ bao giờ. Lần nào cũng thấy bộ mới. Váy váy  với chả áo áo. Má ơiiii..*, rồi Gỏi đưa tay lên che mắt, mặt mũi nhăn nhó. Mỗi lần như vậy, mình đều nghiêm túc suy nghĩ, nhưng nghĩ hoài, cũng không ra vì sao lại như vậy.
Tại sao lại bắt người khác đong đếm những thứ mà họ thích cơ chứ. *lắc đầu*

Hôm nay được tính là ngày hè đầu tiên của mình. Cho nên đã phải vất vả ngủ từ đêm qua tới tận lúc này. :”>

Tỉnh dậy thấy vẫn còn sớm so với giờ hẹn, cho nên lại lôi váy ra xếp. Huhu, mình bị nghiện xếp quần áo. Lần thứ n lũy thừa n lặp lại, rằng mình bị nghiện xếp quần áo. Rảnh cũng xếp mà không rảnh cũng xếp.

Lúc xếp thành từng chồng, đặt đầy trước mặt, lại nhớ vẻ mặt anh H. lúc hỏi mình rốt cuộc có bao nhiêu cái váy. Mình chỉ có thể đau khổ nói: *nhiều lắm, em không biết đâu*. Hay cách đây nửa năm, đáp lại câu *hê-lôooo* của mình, Gỏi đã gào lên *ê cô tính lừa tình tôi đấy à?? Sao gặp nhau quài mà tôi chưa thấy cô mặc lại đồ bao giờ. Lần nào cũng thấy bộ mới. Váy váy  với chả áo áo. Má ơiiii..*, rồi Gỏi đưa tay lên che mắt, mặt mũi nhăn nhó. Mỗi lần như vậy, mình đều nghiêm túc suy nghĩ, nhưng nghĩ hoài, cũng không ra vì sao lại như vậy.

Tại sao lại bắt người khác đong đếm những thứ mà họ thích cơ chứ. *lắc đầu*


Vẫn van xin đời,

Vẫn van xin người,

Đừng phụ tôi.

..

Vài ngày trước Em Bé gửi mail, nói rằng Em Bé đã biết được cách *hiểu* về mình. Mà cái cách hiểu-về-mình đó, trong lời diễn giải của Em Bé, rót vào lòng mình từng đợt dịu ngọt.
Em Bé nói, khi em ấy thấy mình nhắc đến Tư Đồ Quyết, Em Bé trước tiên sẽ đọc Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức, rồi sau đó, mới tìm về những lời mình từng viết. Lấy những thứ đã qua rồi, mà nghiền ngẫm lại. Đặt bản thân vào hoàn cảnh của mình, lúc viết, mà tỏ tường, mà thấu hiểu.
Tương tự như cái cách mình nhắc tới Thanh, tới Thái Vân trong Phải Lấy Người Như Anh. Rồi Ivan, Elizabeth Egan trong Nếu Em Thấy Anh Bây Giờ. Hay người đàn ông quyến rũ Hubermann, trong Kẻ Trộm Sách,.. là từng lần người khác có dịp nghiền ngẫm về truyện, về phim, về các nhân vật, về tác giả, và có cả, về mình. 
Mình nói tới Sky Garden, Em Bé sẽ search *Sky Garden, Q7* để hình dung cho ra, đường đi bộ trên cao mà mình nói. Khi mình kể lể rằng mình đi đám cưới từ Tân Phú, chạy về Thủ Đức, Em Bé cũng vào Maps để đo xem quãng đường sẽ ra sao, như thế nào.
Nhiều năm trước, mình từng viết, *nếu không thể nhìn thấy nhau mỗi ngày, thì hãy kể cho nhau nghe, về cuộc sống của nhau đi*. Và, nó là như vậy đó.. :)

Vài ngày trước Em Bé gửi mail, nói rằng Em Bé đã biết được cách *hiểu* về mình. Mà cái cách hiểu-về-mình đó, trong lời diễn giải của Em Bé, rót vào lòng mình từng đợt dịu ngọt.

Em Bé nói, khi em ấy thấy mình nhắc đến Tư Đồ Quyết, Em Bé trước tiên sẽ đọc Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức, rồi sau đó, mới tìm về những lời mình từng viết. Lấy những thứ đã qua rồi, mà nghiền ngẫm lại. Đặt bản thân vào hoàn cảnh của mình, lúc viết, mà tỏ tường, mà thấu hiểu.

Tương tự như cái cách mình nhắc tới Thanh, tới Thái Vân trong Phải Lấy Người Như Anh. Rồi Ivan, Elizabeth Egan trong Nếu Em Thấy Anh Bây Giờ. Hay người đàn ông quyến rũ Hubermann, trong Kẻ Trộm Sách,.. là từng lần người khác có dịp nghiền ngẫm về truyện, về phim, về các nhân vật, về tác giả, và có cả, về mình. 

Mình nói tới Sky Garden, Em Bé sẽ search *Sky Garden, Q7* để hình dung cho ra, đường đi bộ trên cao mà mình nói. Khi mình kể lể rằng mình đi đám cưới từ Tân Phú, chạy về Thủ Đức, Em Bé cũng vào Maps để đo xem quãng đường sẽ ra sao, như thế nào.

Nhiều năm trước, mình từng viết, *nếu không thể nhìn thấy nhau mỗi ngày, thì hãy kể cho nhau nghe, về cuộc sống của nhau đi*. Và, nó là như vậy đó.. :)


Đến hẹn lại lên.. :”>.

Đây là Ba mình. Trong lúc đợi nhân viên lấy bra theo đúng size của Mẹ , thì Ba đứng đọc thông tin của Panties trước khi chọn tặng Mẹ. Mình và Ba đã phải đi lòng vòng mất nửa tiếng giết thời gian và sau đó trở thành khách hàng đầu tiên trong ngày của Triumph. Vì ngày mai sẽ là sn của Mẹ, và mình chỉ ở nhà đến hết ngày hôm nay.

Dẫu cho đã vào ra cửa hàng này nhiều lần, tới mức người bán luôn tò mò chưa được nhìn thấy Mẹ mình bao giờ, nhưng Ba mình thì quen mặt như khách VIP. Nhưng người đàn ông tay chân thô ráp, làm nghề Kỹ Sư cùng với số và số này, vẫn không thể nhớ được size bra của Vợ mình. Năm nào cũng vậy, cứ sắp tới dịp đặc biệt nào đó, là lại gọi điện cho mình trước nửa tháng, yêu cầu thu xếp công việc để trở về, để ra tiệm nhắc dùm ảnh size bra của Vợ ảnh. Hoặc chỉ cần Vascara VT dời cửa hàng, ảnh đi ngang tìm hoài không ra, không thể mua phiếu quà tặng cho Vợ, là ảnh sẽ lại quýnh quáng, nháo nhào lên, yêu cầu mình gọi cho Vascara để hỏi địa chỉ mới.



Ba mình là một người đàn ông bình thường thôi. Bình thường lắm! Nhưng vì trót yêu mến người này nhiều quá, cho nên nguyện vọng của mình, là chỉ cần có một người, thương mình bằng một nửa tình thương Ba dành cho Mẹ. Hay một nửa của tình cảm, Ba dành cho mình cũng được!

Người đàn ông này, mình gọi là Hotman, đã gần 60t. Tóc vẫn còn đen. Vẫn thích hát Karaoke mỗi cuối tuần, thích màu đỏ và thuộc cung Nhân Mã. Người đàn ông này, là người mình rất thương, rất rất thương. Và không thể sống thiếu! :)

Đến hẹn lại lên.. :”>.

Đây là Ba mình. Trong lúc đợi nhân viên lấy bra theo đúng size của Mẹ , thì Ba đứng đọc thông tin của Panties trước khi chọn tặng Mẹ. Mình và Ba đã phải đi lòng vòng mất nửa tiếng giết thời gian và sau đó trở thành khách hàng đầu tiên trong ngày của Triumph. Vì ngày mai sẽ là sn của Mẹ, và mình chỉ ở nhà đến hết ngày hôm nay.

Dẫu cho đã vào ra cửa hàng này nhiều lần, tới mức người bán luôn tò mò chưa được nhìn thấy Mẹ mình bao giờ, nhưng Ba mình thì quen mặt như khách VIP. Nhưng người đàn ông tay chân thô ráp, làm nghề Kỹ Sư cùng với số và số này, vẫn không thể nhớ được size bra của Vợ mình. Năm nào cũng vậy, cứ sắp tới dịp đặc biệt nào đó, là lại gọi điện cho mình trước nửa tháng, yêu cầu thu xếp công việc để trở về, để ra tiệm nhắc dùm ảnh size bra của Vợ ảnh. Hoặc chỉ cần Vascara VT dời cửa hàng, ảnh đi ngang tìm hoài không ra, không thể mua phiếu quà tặng cho Vợ, là ảnh sẽ lại quýnh quáng, nháo nhào lên, yêu cầu mình gọi cho Vascara để hỏi địa chỉ mới.

Ba mình là một người đàn ông bình thường thôi. Bình thường lắm! Nhưng vì trót yêu mến người này nhiều quá, cho nên nguyện vọng của mình, là chỉ cần có một người, thương mình bằng một nửa tình thương Ba dành cho Mẹ. Hay một nửa của tình cảm, Ba dành cho mình cũng được!

Người đàn ông này, mình gọi là Hotman, đã gần 60t. Tóc vẫn còn đen. Vẫn thích hát Karaoke mỗi cuối tuần, thích màu đỏ và thuộc cung Nhân Mã. Người đàn ông này, là người mình rất thương, rất rất thương. Và không thể sống thiếu! :)


Tuần trước, mình đột nhiên ngẩng đầu lên từ máy tính, nói một câu vô thưởng vô phạt: *cái máy lạnh của cty mình thật là sịn. Nó hút hết cả nước mắt của em, giờ mắt em khô ơi là khô, thấy buồn ngủ ghê. Hihi*. Hai hôm sau, Sếp mua một chai nước mắt nhân tạo, để trước mặt mình.
Đầu tuần, cty mình gọi Pizza về ăn. Lúc trong hộp còn 3 loại: Pepperoni Feast; SG Supreme; và Hawaiian, anh C. nhặt lên miếng Pepperoni, trên tay mình vẫn còn 1/3 miếng pizza, nhưng đưa mắt nhìn theo miếng Pepperoni anh C. cầm. Anh C. đã mở miệng ra, mắt lại liếc trúng cái vẻ mặt tội nghiệp, đáng thương vô vàn của mình, đành phải nói:

- Bé Phương muốn ăn loại này?
- *gật gật*
- Vậy anh nhường cho em cái này.. *nghiến răng*

Hình không liên quan. Nhưng nội dung là một ngày đầu năm 2014, mình bật dậy lúc 5h sáng và nằng nặc đòi Châu đi cùng mình ra chợ hoa Hồ Thị Kỷ để mua hoa. Cũng không gì gì lắm, chỉ có điều nhà mình cách chợ hoa hơn 10km.
Thực ra, mình tin là, xung quanh mình toàn người tốt. Những cái tốt đôi lúc cần có sự nhắc nhở nhẹ nhàng thì mới thể hiện ra được.. :”>

Tuần trước, mình đột nhiên ngẩng đầu lên từ máy tính, nói một câu vô thưởng vô phạt: *cái máy lạnh của cty mình thật là sịn. Nó hút hết cả nước mắt của em, giờ mắt em khô ơi là khô, thấy buồn ngủ ghê. Hihi*. Hai hôm sau, Sếp mua một chai nước mắt nhân tạo, để trước mặt mình.

Đầu tuần, cty mình gọi Pizza về ăn. Lúc trong hộp còn 3 loại: Pepperoni Feast; SG Supreme; và Hawaiian, anh C. nhặt lên miếng Pepperoni, trên tay mình vẫn còn 1/3 miếng pizza, nhưng đưa mắt nhìn theo miếng Pepperoni anh C. cầm. Anh C. đã mở miệng ra, mắt lại liếc trúng cái vẻ mặt tội nghiệp, đáng thương vô vàn của mình, đành phải nói:

- Bé Phương muốn ăn loại này?

- *gật gật*

- Vậy anh nhường cho em cái này.. *nghiến răng*

Hình không liên quan. Nhưng nội dung là một ngày đầu năm 2014, mình bật dậy lúc 5h sáng và nằng nặc đòi Châu đi cùng mình ra chợ hoa Hồ Thị Kỷ để mua hoa. Cũng không gì gì lắm, chỉ có điều nhà mình cách chợ hoa hơn 10km.

Thực ra, mình tin là, xung quanh mình toàn người tốt. Những cái tốt đôi lúc cần có sự nhắc nhở nhẹ nhàng thì mới thể hiện ra được.. :”>


Q
người ta thường trách đàn ông ngoại tình, vậy còn đàn bà thì sao?
Anonymous
A

Khi người đàn ông ngoại tình, người ta thường đổ cho đàn bà không đủ tươi trẻ, không biết săn sóc, quan tâm người đàn ông. Nhưng khi người đàn bà ngoại tình, thì chỉ có đàn bà mang tội lẳng lơ, là vì sao?

Sâu cho rằng, đàn ông ngoại tình là từ trong bản tính sẵn có. Còn đàn bà ngoại tình, là do họ thay đổi. Cho nên, đàn ông một khi đã “ra ngoài” vẫn luôn còn quyến luyến, để níu giữ họ quay về. Còn đàn bà, một khi đã ngoại tình, tức là từ trong tận sâu thẳm nội tâm, họ chẳng còn thiết tha điều gì nữa..

Mình không nói ai là người tốt-xấu. Hay ai là người có lỗi. Vì một mối quan hệ đổ vỡ, theo Sâu, đều có phần lỗi từ hai phía. Mà cái nhiều nhất, chỉ có thể là mất mát, tổn thương.


Có nhiều lúc, tôi nghĩ, tôi thương những người trót để lòng thương tôi, vô cùng. Họ vì thương nên nhẫn nhịn. Vì thương nên dung túng. Vì thương, nên mới chấp chịu, cho nhiều chuyện không hay, tôi làm.
Như một đứa trẻ chẳng chịu biết điều, hết lần này tới lần khác, đều là hứa hẹn *lần sau sẽ không như vậy nữa*. Nhưng cũng là hết lần này tới lần khác, tôi ung dung tận hưởng tình yêu thương đó, mà buông lại rắc rối cho biết bao nhiêu người.
Tình thương, mà người khác dành cho tôi, nó vừa tốt đẹp, vừa là nuông chiều. Chỉ cần một ngày, trên tinh cầu này, biết được mình còn có người để cậy nhờ, để dựa dẫm, nương tựa, thì ngày đó, tôi còn trì hoãn việc lớn lên, từ trong tâm tính..

Có nhiều lúc, tôi nghĩ, tôi thương những người trót để lòng thương tôi, vô cùng. Họ vì thương nên nhẫn nhịn. Vì thương nên dung túng. Vì thương, nên mới chấp chịu, cho nhiều chuyện không hay, tôi làm.

Như một đứa trẻ chẳng chịu biết điều, hết lần này tới lần khác, đều là hứa hẹn *lần sau sẽ không như vậy nữa*. Nhưng cũng là hết lần này tới lần khác, tôi ung dung tận hưởng tình yêu thương đó, mà buông lại rắc rối cho biết bao nhiêu người.

Tình thương, mà người khác dành cho tôi, nó vừa tốt đẹp, vừa là nuông chiều. Chỉ cần một ngày, trên tinh cầu này, biết được mình còn có người để cậy nhờ, để dựa dẫm, nương tựa, thì ngày đó, tôi còn trì hoãn việc lớn lên, từ trong tâm tính..