*Ngày tháng Mười chưa cười đã tối*. Cho nên, từ sáng tới chiều, khi vừa ngẩng mặt lên khỏi máy tính và công việc, nhìn ra ngoài, đã chẳng còn nhìn thấy nắng.
Những ngày gần đây, mình bận rộn và cáu gắt và cảm sốt. Tất cả những thứ đó, đều không nên đi chung với nhau, trong cùng một con người, tại cùng một thời điểm.
Mình nhớ lại những ngày đi làm, của năm 2011, ăn dầm nằm dề ở công ty, thỉnh thoảng về nhà lấy thêm quần áo, thì cũng mang theo laptop, để lúc vừa tắm xong, trong khi chờ tóc khô, sẽ cắm cúi tranh thủ làm. Cho nên bây giờ, một là bỏ laptop lại công ty, hai là không về nhà, không về công ty, tắt điện thoại, chỉ xách người không đi đó, đi đây.
Mình qua cái thời bán mình cho công việc rồi. Hiện tại, mình chỉ cố gắng hoàn thành mọi thứ, đủ khiến cho bản thân hài lòng, và mang về vui vẻ cho bản thân, mà thôi.
Như vậy, có phải hay không, rằng tuổi trẻ của mình, trôi qua rồi?

*Ngày tháng Mười chưa cười đã tối*. Cho nên, từ sáng tới chiều, khi vừa ngẩng mặt lên khỏi máy tính và công việc, nhìn ra ngoài, đã chẳng còn nhìn thấy nắng.

Những ngày gần đây, mình bận rộn và cáu gắt và cảm sốt. Tất cả những thứ đó, đều không nên đi chung với nhau, trong cùng một con người, tại cùng một thời điểm.

Mình nhớ lại những ngày đi làm, của năm 2011, ăn dầm nằm dề ở công ty, thỉnh thoảng về nhà lấy thêm quần áo, thì cũng mang theo laptop, để lúc vừa tắm xong, trong khi chờ tóc khô, sẽ cắm cúi tranh thủ làm. Cho nên bây giờ, một là bỏ laptop lại công ty, hai là không về nhà, không về công ty, tắt điện thoại, chỉ xách người không đi đó, đi đây.

Mình qua cái thời bán mình cho công việc rồi. Hiện tại, mình chỉ cố gắng hoàn thành mọi thứ, đủ khiến cho bản thân hài lòng, và mang về vui vẻ cho bản thân, mà thôi.

Như vậy, có phải hay không, rằng tuổi trẻ của mình, trôi qua rồi?


*All the reasonings of men are not worth one sentiment of women*.
_Voltaire_
tililu:

Photo by me.

*All the reasonings of men are not worth one sentiment of women*.

_Voltaire_

tililu:

Photo by me.


Bị ghiền follow hai cha con nhà này từ khi xem clip *Let it be*. Bạn nhỏ kia đáng yêu quá chừng. Và bạn lớn bên cạnh cute quá chừng. :x


Sếp đi công tác. Trợ lý ở nhà mọc đuôi, bố láo, làm biếng, nằm bò trên bàn, nghịch tóc, sờ soạng Tút Tút, hát Đôreamon No Uta. Bất ngờ có anh bên CPN tới, gọi riêng Trợ Lý ra ngoài, tâm sự. Cả công ty nháo nhào phía trong cánh cửa.
Phía ngoài cánh cửa, anh nhân viên nói lời chia tay. Lols. Vì ảnh học ngành Kế Toán, trong lúc chưa tìm được công việc phù hơp thì xin vào công ty chuyển phát làm tạm thời. Sau 3 tháng thì đã xin được công việc đúng với ngành học, nên  sẽ xin nghỉ ở công ty hiện tại.
Ảnh nói: anh đi đưa bưu kiện gần đây nè, thấy gần chỗ em nên lên chào em luôn. Thấy em là KH dễ chịu mà còn dễ thương nhất khu vực anh quản lý luôn, nên anh nói trước với em một tiếng, lát anh về anh mới nói sếp bên anh..
Vậy là mình xí xọn, chỉ cho ảnh cách đặt vấn đề với sếp sao cho toại-lòng-nhau. Lại hỏi về công ty mới, hỏi về chính sách nhân sự này kia. Nhắc ảnh rằng, anh sẽ chạy xe đi làm đường đó, đường đó nó thường bị kẹt xe, ngập nước, triều cường, anh nhớ né ra. Ảnh cứ đứng gật gật rồi lại cười cười, lom lom nhìn mình khua tay, múa chân, miệng nói liến thoắng. Lúc mình mệt quá, giọng khàn đi, đứng ho khù khụ, thì ảnh mới xoa đầu nói, *nghỉ ở đây không giúp gì được cho bé Phương nữa, tiếc ghê*.
Chả là có vài lần, mình gửi đồ cho bạn mình trong nội thành Sài Gòn, lúc đưa cho ảnh, luôn nói *dạ, cái này, cái này là của em gửi cho bạn em nè, anh có thể nhờ các anh kia giao vào ngày abc được hông, đó là sinh nhật bạn em/ngày bạn em nhận tháng lương đầu tiên/ ngày tui em biết nhau/ bla bla.. Các anh có thể nhẹ tay một xíu được hông, vì nó rất dễ bể mặc dù em đã gói rất kĩ rồi*. Và ảnh đều nói *của em thì để anh giao cho chắc, anh không lấy tiền em đâu, giữ bill lại đi*.
:)
Một người tốt như vậy, tính cách dễ mến, chân thành đến như vậy, thật khiến cho mình cảm mến không nguôi! Cho nên, dẫu cho, có còn cơ may gặp lại hay không, mình vẫn mong cho người đó, luôn được hạnh phúc, bình an. Giống như lời chị Trà đã viết, ở Facebook *dẫu có ra sao và ra sao*.

Sếp đi công tác. Trợ lý ở nhà mọc đuôi, bố láo, làm biếng, nằm bò trên bàn, nghịch tóc, sờ soạng Tút Tút, hát Đôreamon No Uta. Bất ngờ có anh bên CPN tới, gọi riêng Trợ Lý ra ngoài, tâm sự. Cả công ty nháo nhào phía trong cánh cửa.

Phía ngoài cánh cửa, anh nhân viên nói lời chia tay. Lols. Vì ảnh học ngành Kế Toán, trong lúc chưa tìm được công việc phù hơp thì xin vào công ty chuyển phát làm tạm thời. Sau 3 tháng thì đã xin được công việc đúng với ngành học, nên  sẽ xin nghỉ ở công ty hiện tại.

Ảnh nói: anh đi đưa bưu kiện gần đây nè, thấy gần chỗ em nên lên chào em luôn. Thấy em là KH dễ chịu mà còn dễ thương nhất khu vực anh quản lý luôn, nên anh nói trước với em một tiếng, lát anh về anh mới nói sếp bên anh..

Vậy là mình xí xọn, chỉ cho ảnh cách đặt vấn đề với sếp sao cho toại-lòng-nhau. Lại hỏi về công ty mới, hỏi về chính sách nhân sự này kia. Nhắc ảnh rằng, anh sẽ chạy xe đi làm đường đó, đường đó nó thường bị kẹt xe, ngập nước, triều cường, anh nhớ né ra. Ảnh cứ đứng gật gật rồi lại cười cười, lom lom nhìn mình khua tay, múa chân, miệng nói liến thoắng. Lúc mình mệt quá, giọng khàn đi, đứng ho khù khụ, thì ảnh mới xoa đầu nói, *nghỉ ở đây không giúp gì được cho bé Phương nữa, tiếc ghê*.

Chả là có vài lần, mình gửi đồ cho bạn mình trong nội thành Sài Gòn, lúc đưa cho ảnh, luôn nói *dạ, cái này, cái này là của em gửi cho bạn em nè, anh có thể nhờ các anh kia giao vào ngày abc được hông, đó là sinh nhật bạn em/ngày bạn em nhận tháng lương đầu tiên/ ngày tui em biết nhau/ bla bla.. Các anh có thể nhẹ tay một xíu được hông, vì nó rất dễ bể mặc dù em đã gói rất kĩ rồi*. Và ảnh đều nói *của em thì để anh giao cho chắc, anh không lấy tiền em đâu, giữ bill lại đi*.

:)

Một người tốt như vậy, tính cách dễ mến, chân thành đến như vậy, thật khiến cho mình cảm mến không nguôi! Cho nên, dẫu cho, có còn cơ may gặp lại hay không, mình vẫn mong cho người đó, luôn được hạnh phúc, bình an. Giống như lời chị Trà đã viết, ở Facebook *dẫu có ra sao và ra sao*.



- anh ơiiiiiii
em vừa nhìn thấy
bạn Tin Tin cười cười với cái màn hình
nhìn rất hạnh phúc =))) \o/
èo
Tin Tin có nơi có chốn rồi ư
- nó nc với anh đó
nơi chốn gì
- zê
em cũng đoán vậy nên đánh phủ đầu anh á
- eo
:(
chơi kỳ


Công ty tự nhiên có đứa ôm bụng cười, Lại có người mặt mũi tối sầm mà chẳng biết vì sao. Lols

- anh ơiiiiiii

em vừa nhìn thấy

bạn Tin Tin cười cười với cái màn hình

nhìn rất hạnh phúc =))) \o/

èo

Tin Tin có nơi có chốn rồi ư

- nó nc với anh đó

nơi chốn gì

- zê

em cũng đoán vậy nên đánh phủ đầu anh á

- eo

:(

chơi kỳ

Công ty tự nhiên có đứa ôm bụng cười, Lại có người mặt mũi tối sầm mà chẳng biết vì sao. Lols


Q
Xin lỗi chị vì em chỉ ask anonymously. Chỉ là, em muốn biết chị nghĩ như thế nào về việc ngoại tình. Và quan trọng hơn là chị nghĩ như thế nào về việc một cô gái trẻ cặp kè với người đàn ông đã có gia đình. (P.s: tự dưng nhớ chị quá chừng)
Anonymous
A

Chị không bao giờ chấp nhận sự giả dối. Ít nhất là chưa từng. Cho nên  nếu là người bên cạnh chị, ngoại tình, dù là thân sơ khác nhau gì đó, chị cũng âm thầm mời người đó, bước ra khỏi, những vòng quan hệ luẩn quẩn mà chị có.

Còn về người Thứ 3, thứ tư, năm nào đó. Thì chị nghĩ đó là điều chẳng liên quan. Người đó có quyền làm gì mà họ muốn. Họ không bội phản, không dối gạt, không có trách nhiệm, phải đi gìn giữ hạnh phúc của người khác. Nhưng lúc nào họ cũng hứng chịu mọi sỉ nhục, điều tiếng, thay cho những kẻ đổi thay, dối lừa kia.

Tuy nhiên, chị cũng không ủng hộ người xen vào mối quan hệ của người khác. Vì chẳng ai mang khuyết thiếu từ một nơi khác, về bên mình cả. Hạnh phúc cũng vậy. Một người đã phụ người khác, sẽ có rất nhiều cái cớ để lần nữa phụ mình. Nếu em đang là *cô gái trẻ* trong ask này, thì chị mong em hãy tìm cho mình một người tốt và xứng đáng hơn. Vì em là con gái, và em đang còn trẻ! :)

P/s: Chị nghĩ là chị đoán được em là ai đó. Em còn follow FB chị hông? :P


Đi dự hội thảo, tình cờ thấy được một người anh, một người đi trước, trong nghề, mà mình chưa gặp, chưa từng nói chuyện, chỉ nghe kể, nhưng cũng thầm kính phục. Mình có mặt trong buổi hội thảo này, cũng là bởi biết được, người đó sẽ nói chuyện trong chương trình.
Nhưng trong vòng 5s quan sát cách người đó nói, cười với một người phụ nữ khác, mình linh cảm được có điều gì bất bình thường. Tay mình run lên, làm rơi cả ly Cookie xuống sàn. Mình, cùng với người đó, cùng với người phụ nữ kia, bước vào thang máy, mắt làm như vô tình, nhìn xuống hai đôi giày, một của nam, một của nữ, và mình đã hiểu ra tất cả.
Người đàn ông đó, đã có Gia Đình. Mà vợ của ảnh, không phải là người phụ nữ đang đi đôi cao gót màu hồng phấn kia.
Thang máy dừng lại, mình bước ra ngoài, cả người run rẩy. Cơn sốt từ đêm qua, vừa mới hạ thì giờ lại nóng bừng lên. Để mặc cho hai người kia bước về phía phòng hội thảo. Mình chờ thang máy bên cạnh, trở lại sảnh của tòa nhà, rời khỏi nơi đó, và không ngoảnh đầu nhìn lại, lấy một lần.
Toàn thân thì nóng, nắng to phía trên đầu, nhưng mình lại cảm thấy rét lạnh. Vì mình tin tưởng mãnh liệt vào cảm giác vừa rồi, cùa mình. Phải mất đến 20 phút đồng hồ và một ly nước đường, thì mình mới có thể lái xe rời đi. 
Điều mình sợ nhất, là khi bản thân quá tin tưởng, tín nhiệm vào một điều gì. Để tới lúc, sự thật phơi bày, không như mong đợi, bản thân sẽ sa xuống, như vừa rồi, như lúc này, như hôm nay. Lòng tin của mình, mệt mỏi quá rồi, về nhà ngủ thôi!

Đi dự hội thảo, tình cờ thấy được một người anh, một người đi trước, trong nghề, mà mình chưa gặp, chưa từng nói chuyện, chỉ nghe kể, nhưng cũng thầm kính phục. Mình có mặt trong buổi hội thảo này, cũng là bởi biết được, người đó sẽ nói chuyện trong chương trình.

Nhưng trong vòng 5s quan sát cách người đó nói, cười với một người phụ nữ khác, mình linh cảm được có điều gì bất bình thường. Tay mình run lên, làm rơi cả ly Cookie xuống sàn. Mình, cùng với người đó, cùng với người phụ nữ kia, bước vào thang máy, mắt làm như vô tình, nhìn xuống hai đôi giày, một của nam, một của nữ, và mình đã hiểu ra tất cả.

Người đàn ông đó, đã có Gia Đình. Mà vợ của ảnh, không phải là người phụ nữ đang đi đôi cao gót màu hồng phấn kia.

Thang máy dừng lại, mình bước ra ngoài, cả người run rẩy. Cơn sốt từ đêm qua, vừa mới hạ thì giờ lại nóng bừng lên. Để mặc cho hai người kia bước về phía phòng hội thảo. Mình chờ thang máy bên cạnh, trở lại sảnh của tòa nhà, rời khỏi nơi đó, và không ngoảnh đầu nhìn lại, lấy một lần.

Toàn thân thì nóng, nắng to phía trên đầu, nhưng mình lại cảm thấy rét lạnh. Vì mình tin tưởng mãnh liệt vào cảm giác vừa rồi, cùa mình. Phải mất đến 20 phút đồng hồ và một ly nước đường, thì mình mới có thể lái xe rời đi. 

Điều mình sợ nhất, là khi bản thân quá tin tưởng, tín nhiệm vào một điều gì. Để tới lúc, sự thật phơi bày, không như mong đợi, bản thân sẽ sa xuống, như vừa rồi, như lúc này, như hôm nay. Lòng tin của mình, mệt mỏi quá rồi, về nhà ngủ thôi!


Mình đã gặp được đối thủ ngủ trong nhà tắm. Nên sáng nay đi làm muộn mất gần nửa tiếng. Mặc dù 90% là mình đi làm muộn, nhưng muộn vì chờ nhà tắm thì chưa bao giờ. Lúc bạn mình bước vào phòng ngủ, bảo mình có thể vô tắm, mình cảm thấy rất ấm ức, kéo chăn trùm lên đầu, lên mặt, chứ nhất thiết không chui ra. Dù sao cũng là nhà mình, phòng tắm của mình cơ màaaa.. HuHu.
Gần đây mình rất lười, và ỷ lại vào nhiều thứ, nhiều người. Sáng nào cũng nằm ngơ ngác một lúc, mới chui ra khỏi phòng. Tối nào cũng lao vào ôm Văn Gấu sớm một chút, rồi ngủ quên đi mất. Sáng ra hết đau cổ, lại tới đau lưng, đau tay, đau vai,.. vì ngủ gà ngủ gật sai tư thế.
Mình đoán là, chu kì làm biếng của mình, sẽ lặp lại trong 3 năm. Vì khoảng thời gian này, của 3 năm trước, mình cũng đã rã rời ý chí ra như thế này. Hồi đó, đã viết, muốn như bạn Gấu, suốt ngày chỉ có ăn, ngủ, phơi nắng và chờ có người ôm đi tắm, ôm đi ngủ, thậm chí là ôm đi ăn giữa lúc đang mơ màng ngủ. *Ngáp ngáp*

Mình đã gặp được đối thủ ngủ trong nhà tắm. Nên sáng nay đi làm muộn mất gần nửa tiếng. Mặc dù 90% là mình đi làm muộn, nhưng muộn vì chờ nhà tắm thì chưa bao giờ. Lúc bạn mình bước vào phòng ngủ, bảo mình có thể vô tắm, mình cảm thấy rất ấm ức, kéo chăn trùm lên đầu, lên mặt, chứ nhất thiết không chui ra. Dù sao cũng là nhà mình, phòng tắm của mình cơ màaaa.. HuHu.

Gần đây mình rất lười, và ỷ lại vào nhiều thứ, nhiều người. Sáng nào cũng nằm ngơ ngác một lúc, mới chui ra khỏi phòng. Tối nào cũng lao vào ôm Văn Gấu sớm một chút, rồi ngủ quên đi mất. Sáng ra hết đau cổ, lại tới đau lưng, đau tay, đau vai,.. vì ngủ gà ngủ gật sai tư thế.

Mình đoán là, chu kì làm biếng của mình, sẽ lặp lại trong 3 năm. Vì khoảng thời gian này, của 3 năm trước, mình cũng đã rã rời ý chí ra như thế này. Hồi đó, đã viết, muốn như bạn Gấu, suốt ngày chỉ có ăn, ngủ, phơi nắng và chờ có người ôm đi tắm, ôm đi ngủ, thậm chí là ôm đi ăn giữa lúc đang mơ màng ngủ. *Ngáp ngáp*


Gần đây nhà mình có chút việc, mình phải mở chuông điện thoại 24/24 để lúc nào cũng có thể liên lạc. Hôm nay một điện thoại hết pin, mình phải mở chuông cái còn lại. Lúc tin nhắn tới, nghe tiếng chuông, cả người mình cứng đờ. Tim hẫng mất vài nhịp, hơi thở tắc nghẹn, bao nhiêu chua xót dâng lên trong lòng.
Âm báo này, chẳng cần mở ra xem cũng biết, gọi là *Desk Phone*. Đó là tiếng âm báo tin nhắn, mình set từ khi dùng chiếc điện thoại đầu tiên, là Super Nova, mãi cho tới sau này. Chỉ trừ smartphone là không còn âm báo đó nữa, nên mình mới thôi sử dụng.
Ngày mới quen *Số 11*, ngày nào hai đứa cũng nhắn tin qua lại, tới mức buổi trưa nằm ngủ cạnh Mẹ, Mẹ mình quạu quá, bỏ sang phòng khác ngủ. Cứ như vậy, dù nhiều năm không mở chuông điện thoại, thì mình vẫn giữ thói quen như vậy, âm báo ấy. Chiếc điện thoại này, đã mua từ Tháng 12, năm 2010. 
Mà buồn hơn, khi inbox lúc đó, lại được gửi từ Hà Nội, có nội dung *Dạo này Ly có khỏe không? :)”. Và có phải là rất buồn cười không, khi người gần nhất, đến gần blog của mình, gọi là *Hà Nội mùa thu*.

Gần đây nhà mình có chút việc, mình phải mở chuông điện thoại 24/24 để lúc nào cũng có thể liên lạc. Hôm nay một điện thoại hết pin, mình phải mở chuông cái còn lại. Lúc tin nhắn tới, nghe tiếng chuông, cả người mình cứng đờ. Tim hẫng mất vài nhịp, hơi thở tắc nghẹn, bao nhiêu chua xót dâng lên trong lòng.

Âm báo này, chẳng cần mở ra xem cũng biết, gọi là *Desk Phone*. Đó là tiếng âm báo tin nhắn, mình set từ khi dùng chiếc điện thoại đầu tiên, là Super Nova, mãi cho tới sau này. Chỉ trừ smartphone là không còn âm báo đó nữa, nên mình mới thôi sử dụng.

Ngày mới quen *Số 11*, ngày nào hai đứa cũng nhắn tin qua lại, tới mức buổi trưa nằm ngủ cạnh Mẹ, Mẹ mình quạu quá, bỏ sang phòng khác ngủ. Cứ như vậy, dù nhiều năm không mở chuông điện thoại, thì mình vẫn giữ thói quen như vậy, âm báo ấy. Chiếc điện thoại này, đã mua từ Tháng 12, năm 2010. 

Mà buồn hơn, khi inbox lúc đó, lại được gửi từ Hà Nội, có nội dung *Dạo này Ly có khỏe không? :)”. Và có phải là rất buồn cười không, khi người gần nhất, đến gần blog của mình, gọi là *Hà Nội mùa thu*.


Hòm mail báo có email mới, từ người đã chụp tấm hình này. Mình nhớ lại khi ấy, và cảm thấy buồn cười không thể tả. Vì lần đầu tiên, có một người, đòi dựa vào vai mình ngủ. Còn hạnh họe muốn mình làm cách nào đó, để vai cao hơn, cho việc gối đầu đó, vừa tầm và đỡ nhức mỏi hơn.
Người ấy, một vài lần rồi, khiến cho mình cảm thấy mình cũng có thể trở thành chỗ dựa cho một ai.

Hòm mail báo có email mới, từ người đã chụp tấm hình này. Mình nhớ lại khi ấy, và cảm thấy buồn cười không thể tả. Vì lần đầu tiên, có một người, đòi dựa vào vai mình ngủ. Còn hạnh họe muốn mình làm cách nào đó, để vai cao hơn, cho việc gối đầu đó, vừa tầm và đỡ nhức mỏi hơn.

Người ấy, một vài lần rồi, khiến cho mình cảm thấy mình cũng có thể trở thành chỗ dựa cho một ai.


Xuki nói rằng, ánh mắt *kêu gọi tình thương* này rất giống với mình. Mà ngu tới mức ngồi cả lên đuôi, thì chẳng khác nào cái đứa nào đó, suốt ngày chạy nhảy rồi tự chân này dẫm lên chân kia, rồi cúi xuống nói *chết cha, mời chà giày hôm qua, đau quá. Huhu*
- Nhân một sáng cuối tuần, nằm trong chăn hơn một tiếng đồng hồ chỉ để tập liếm mũi. 

Xuki nói rằng, ánh mắt *kêu gọi tình thương* này rất giống với mình. Mà ngu tới mức ngồi cả lên đuôi, thì chẳng khác nào cái đứa nào đó, suốt ngày chạy nhảy rồi tự chân này dẫm lên chân kia, rồi cúi xuống nói *chết cha, mời chà giày hôm qua, đau quá. Huhu*

- Nhân một sáng cuối tuần, nằm trong chăn hơn một tiếng đồng hồ chỉ để tập liếm mũi.