*Cơn mưa lao xaoĐến bên dòng đời thì thào..*
Sáng Thứ Bảy dậy sớm, online từ sớm, ngồi nhẩm lại những lời hát đã nghe qua, từ ngày bé. Thấy được trí nhớ cũng kha khá. Dù có những bài phải đến mười mấy năm trời rồi, không có nghe lại. Cũng không biết tựa bài hát là gì.
Mình nghĩ 80% những người trẻ bây giờ, thích chụp ảnh. Nghĩ rằng việc chụp ảnh có thể gìn giữ được nhiều điều, nhiều khoảnh khắc. Nhưng có ai còn nhớ được tiếng ngỗng kêu, cách mình một tấm vách mỏng. Tiếng nghẹt mũi ồ ồ, rồi cả hắt xì của một người mình từng thân thiết, nhưng không ở gần được nữa. Tiếng gõ gõ, đập đập xen lẫn tiếng hát, tiếng nói cười, của một CLB ở trường Đại Học, đang cùng nhau dựng sân khấu.
Có rất nhiều những thanh âm, một khi qua đi, là không trở lại nữa. Nhưng vì thính giác của chúng ta mỗi ngày, lướt qua vô số những ồn ã. Vì thừa thãi quá, cho nên trở thành giản thường. Nhưng thị giác thì nghèo nàn, cho nên, một cái bánh, một bông hoa, cũng có vô vàn thứ để giãi bày.
Mình, lúc nào cũng vậy, luôn cảm thấy tuổi trẻ của mình, nghèo nàn quá sức! Muốn nghe lại lời hát của chính mình, cách đây hai năm, cũng không thể được. Muốn nghe tiếng Nhi ngồi trên cầu, hát *Bầu trời nhiều sao sáng đêm nay, nhiều như những gì mình muốn có..*. Mà không được nữa. Thời gian tàn nhẫn quá, soi vào kỉ niệm, lúc nào cũng thấy hiện tại là thiếu thốn!

*Cơn mưa lao xao
Đến bên dòng đời thì thào..*

Sáng Thứ Bảy dậy sớm, online từ sớm, ngồi nhẩm lại những lời hát đã nghe qua, từ ngày bé. Thấy được trí nhớ cũng kha khá. Dù có những bài phải đến mười mấy năm trời rồi, không có nghe lại. Cũng không biết tựa bài hát là gì.

Mình nghĩ 80% những người trẻ bây giờ, thích chụp ảnh. Nghĩ rằng việc chụp ảnh có thể gìn giữ được nhiều điều, nhiều khoảnh khắc. Nhưng có ai còn nhớ được tiếng ngỗng kêu, cách mình một tấm vách mỏng. Tiếng nghẹt mũi ồ ồ, rồi cả hắt xì của một người mình từng thân thiết, nhưng không ở gần được nữa. Tiếng gõ gõ, đập đập xen lẫn tiếng hát, tiếng nói cười, của một CLB ở trường Đại Học, đang cùng nhau dựng sân khấu.

Có rất nhiều những thanh âm, một khi qua đi, là không trở lại nữa. Nhưng vì thính giác của chúng ta mỗi ngày, lướt qua vô số những ồn ã. Vì thừa thãi quá, cho nên trở thành giản thường. Nhưng thị giác thì nghèo nàn, cho nên, một cái bánh, một bông hoa, cũng có vô vàn thứ để giãi bày.

Mình, lúc nào cũng vậy, luôn cảm thấy tuổi trẻ của mình, nghèo nàn quá sức! Muốn nghe lại lời hát của chính mình, cách đây hai năm, cũng không thể được. Muốn nghe tiếng Nhi ngồi trên cầu, hát *Bầu trời nhiều sao sáng đêm nay, nhiều như những gì mình muốn có..*. Mà không được nữa. Thời gian tàn nhẫn quá, soi vào kỉ niệm, lúc nào cũng thấy hiện tại là thiếu thốn!


Sáng ghé Mc Donald ăn sáng cùng Chích Bông. Lần đầu tiên mình để ý thấy cột treo bảng chào ở ngoài cổng vào. Vì trước đó toàn đi ôtô. Thấy có ba bảng, một là McCafé, Phục vụ 24/7; và cái sau cùng là một bạn nhỏ icon hình người, đang giơ tay, giơ chân như cầu cứu.
Mình hỏi Chích Bông, bảng dưới cùng đó nghĩa là gì, *thức ăn dành cho người* hah? Chích Bông không nuốt được xuống đồ ăn trong miệng, vì quá mắc cười. Chích Bông bảo mình, có phải chó mèo đâu mà dịch như vậy. Mình nói, nó cũng cùng ý nghĩa mà, chỉ thay đổi một ít chủ thể trong trỏng thôi.
Một bạn nhân viên, khi được hỏi, cũng không biết, đoán bừa đó có nghĩa là Welcome. Lúc ra về, mình lại đứng nhìn, rồi lẩm bẩm *chắc nó là để mua vui cho mấy người kẹt xe suy nghĩ*. Thì Chích Bông ởphía sau, vội gầm lên *Phương có thể đừng có suy nghĩ mấy cái mà Phương vừa nói ra người ta đã thấy mắc cười được hônggg*. Thế thôi, Phương chả suy nghĩ nữa. Suy nghĩ mà cũng hông cho, mắc cười ghê. :3

Sáng ghé Mc Donald ăn sáng cùng Chích Bông. Lần đầu tiên mình để ý thấy cột treo bảng chào ở ngoài cổng vào. Vì trước đó toàn đi ôtô. Thấy có ba bảng, một là McCafé, Phục vụ 24/7; và cái sau cùng là một bạn nhỏ icon hình người, đang giơ tay, giơ chân như cầu cứu.

Mình hỏi Chích Bông, bảng dưới cùng đó nghĩa là gì, *thức ăn dành cho người* hah? Chích Bông không nuốt được xuống đồ ăn trong miệng, vì quá mắc cười. Chích Bông bảo mình, có phải chó mèo đâu mà dịch như vậy. Mình nói, nó cũng cùng ý nghĩa mà, chỉ thay đổi một ít chủ thể trong trỏng thôi.

Một bạn nhân viên, khi được hỏi, cũng không biết, đoán bừa đó có nghĩa là Welcome. Lúc ra về, mình lại đứng nhìn, rồi lẩm bẩm *chắc nó là để mua vui cho mấy người kẹt xe suy nghĩ*. Thì Chích Bông ởphía sau, vội gầm lên *Phương có thể đừng có suy nghĩ mấy cái mà Phương vừa nói ra người ta đã thấy mắc cười được hônggg*. Thế thôi, Phương chả suy nghĩ nữa. Suy nghĩ mà cũng hông cho, mắc cười ghê. :3


Sài Gòn mấy ngày này lạnh tới mức làm biếng. Mình đến đâu cũng rêu rao, là mùa Thu đó, mùa Thu đó. Đi đến đâu cũng ngụy biện, tại vì mùa Thu, tại vì mùa Thu đó.
Có nhiều người, share nhau một bài viết, đại loại là Sài Gòn chỉ có ngày Thu, buổi Thu, chứ chẳng bao giờ có trọn vẹn, cả một mùa Thu.
Mình lại không nghĩ vậy. Vì chỉ có hai năm trở lại đây, Sài Gòn mới đi từ cái nóng nực, vắt mình sang khí trời mát lành, như lúc này. Khác biệt rất lớn, đối với những ai, coi Thành phố này, đất, nước, không khí, nhiệt độ, độ ẩm của nó, là quen thuộc.
Mình cảm thấy, không nhất thiết phải so từng cái lá vàng hay đám mây nào, với một Thành phố khác, thì mới được coi là mùa Thu. Vì mỗi người, có một vùng trời để gìn giữ, nhung nhớ. Sài Gòn mà mình biết, Sài Gòn của mình, dù cho xung quanh có bác bỏ, thì với mình, vẫn đang là mùa Thu.
Sài Gòn mùa Thu. Mùa Thu Sài Gòn.
:P

Sài Gòn mấy ngày này lạnh tới mức làm biếng. Mình đến đâu cũng rêu rao, là mùa Thu đó, mùa Thu đó. Đi đến đâu cũng ngụy biện, tại vì mùa Thu, tại vì mùa Thu đó.

Có nhiều người, share nhau một bài viết, đại loại là Sài Gòn chỉ có ngày Thu, buổi Thu, chứ chẳng bao giờ có trọn vẹn, cả một mùa Thu.

Mình lại không nghĩ vậy. Vì chỉ có hai năm trở lại đây, Sài Gòn mới đi từ cái nóng nực, vắt mình sang khí trời mát lành, như lúc này. Khác biệt rất lớn, đối với những ai, coi Thành phố này, đất, nước, không khí, nhiệt độ, độ ẩm của nó, là quen thuộc.

Mình cảm thấy, không nhất thiết phải so từng cái lá vàng hay đám mây nào, với một Thành phố khác, thì mới được coi là mùa Thu. Vì mỗi người, có một vùng trời để gìn giữ, nhung nhớ. Sài Gòn mà mình biết, Sài Gòn của mình, dù cho xung quanh có bác bỏ, thì với mình, vẫn đang là mùa Thu.

Sài Gòn mùa Thu. Mùa Thu Sài Gòn.

:P


Có một bạn nhỏ, trong lúc thất tình, đã hỏi mình: sao em không được như chị, có một người thật yêu mình, lúc nào cũng lo nghĩ, đặt mình lên trên hết mọi thứ.
Mình nói, muốn ai đó, đặc biệt là đàn ông, đối tốt với mình, hãy dạy cho người đó biết nên làm gì và cho họ những cái cớ để làm điều đó.
Những ngày đầu tiên, sau khi xác lập quan hệ *Hẹn hò*, MPC nhiều phen chết lặng người, khi mình thình lình tiến đến, chỉnh lại nếp gấp ở hai bên tay áo sơ-mi, cho thẳng, cho đều.
Lúc thấy chùm chìa khóa có quá nhiều chìa để phân biệt, mình tháo một khoen móc khóa từ chùm của mình ra, thẳng lặng đeo thêm vào đó, phân loại chìa khóa xe, chìa khóa nhà ở HN, nhà ở SG. MPC lúc cầm tới, nhìn lên cái khoen kim loại, rồi lại nhìn mình luôn thản nhiên, chẳng nói chẳng rằng, thì cứ định nói gì, nhưng lại thôi.
Đơn giản như việc, ai đó từng gặp mình, dù là lần đầu tiên, hay đã nhiều lần, đều sẽ nghe thấy những lời rất quen:
*khẩu trang của chị đâu, sao không đeo vô?*
*Bai Bai. Về cẩn thận..*
*Ăn cái gì chưa? Mà có no chưa, có muốn ăn cái gì hông?*
Khi một ai đó, đối tốt hay không tốt với mình, thì phải xem lại, cách mình cho đi, đã là đủ chân thành, tốt đẹp hay chưa. Và tốt nhất là đừng bao giờ so sánh với người khác, mà trở lại áp đặt cho nhau. 
Các bạn cho rằng mình hên, rằng số mình sướng. Nhưng các bạn đâu biết được, mình đã bỏ ra những gì, nhận về bao nhiêu đâu. 

Có một bạn nhỏ, trong lúc thất tình, đã hỏi mình: sao em không được như chị, có một người thật yêu mình, lúc nào cũng lo nghĩ, đặt mình lên trên hết mọi thứ.

Mình nói, muốn ai đó, đặc biệt là đàn ông, đối tốt với mình, hãy dạy cho người đó biết nên làm gì và cho họ những cái cớ để làm điều đó.

Những ngày đầu tiên, sau khi xác lập quan hệ *Hẹn hò*, MPC nhiều phen chết lặng người, khi mình thình lình tiến đến, chỉnh lại nếp gấp ở hai bên tay áo sơ-mi, cho thẳng, cho đều.

Lúc thấy chùm chìa khóa có quá nhiều chìa để phân biệt, mình tháo một khoen móc khóa từ chùm của mình ra, thẳng lặng đeo thêm vào đó, phân loại chìa khóa xe, chìa khóa nhà ở HN, nhà ở SG. MPC lúc cầm tới, nhìn lên cái khoen kim loại, rồi lại nhìn mình luôn thản nhiên, chẳng nói chẳng rằng, thì cứ định nói gì, nhưng lại thôi.

Đơn giản như việc, ai đó từng gặp mình, dù là lần đầu tiên, hay đã nhiều lần, đều sẽ nghe thấy những lời rất quen:

*khẩu trang của chị đâu, sao không đeo vô?*

*Bai Bai. Về cẩn thận..*

*Ăn cái gì chưa? Mà có no chưa, có muốn ăn cái gì hông?*

Khi một ai đó, đối tốt hay không tốt với mình, thì phải xem lại, cách mình cho đi, đã là đủ chân thành, tốt đẹp hay chưa. Và tốt nhất là đừng bao giờ so sánh với người khác, mà trở lại áp đặt cho nhau. 

Các bạn cho rằng mình hên, rằng số mình sướng. Nhưng các bạn đâu biết được, mình đã bỏ ra những gì, nhận về bao nhiêu đâu. 


Bạn này là Tút Tút. Bản là Linh Vật của Cty mình. Mình chỉ tình cờ cao hứng, tô màu bản trùng với màu chủ đạo ở cty. Và mang bản lên cty, đặt trên bàn làm việc, gọi là CSO của cty.

Ai ngờ, Tút Tút lúc nào cũng lòe loẹt, hớn hở, nên được mọi người thương. Thỉnh thoảng, trong giờ làm, sẽ có người dài giọng gọi *Tút Tút ơiii..*. Hoặc có ai lên gặp Sếp, đi ngang bàn mình, thường muốn xoa đầu bản, dứ dứ đồ ăn mời *Tút muốn cái này hông? Hông ăn thì thôi*. :))

Đặc biệt là Sếp mình. Hễ có khách tới, đều chủ động giới thiệu *nó là Linh Vật của cty em á!*.

Bạn Tút Tút vui vẻ, lúc nào cũng cười tươi và mặt mày hớn hở. Bạn Tút Tút ngồi cả ngày cả đêm nên bụng to oành. Bạn Tút Tút hiếu động, nghịch nghịch cái đuôi nên đuôi bị quấn lại, chẳng gỡ ra được nữa. Bạn Tút Tút không cần chóng lớn, chỉ cần bạn đừng bị mất màu, đừng bao giờ sứt mẻ hay đổ vỡ miếng nào nheeee..

Thương bạn nhiều! 

*bóp mũi*


*Lặng nhắm mắt nguyện cầuThầm ao ước tháng năm đẹp nhất trở lại..*

*Lặng nhắm mắt nguyện cầu
Thầm ao ước tháng năm đẹp nhất trở lại..*


Mình đi lại con đường cũ, để về nhà. Dễ cũng đến nửa năm nay không đi, từ khi đường cao tốc thông xe tới giờ. Con đường từng một thời chộn rộn, bất cứ lúc nào cũng có thể kẹt xe, thì hôm nay, cả hai chiều ngược xuôi, chỉ còn một mình xe mình bon bon chạy. Gập ghềnh lên xuống cùng từng vết trồi lún, ổ gà, gạch đá.
Mình nghĩ con đường này từng một thời phồn hoa là thế, náo nhiệt là thế, có lẽ chẳng ai nghĩ tới, chẳng ai ngờ tới, lại có lúc thời vận thay đổi, như lúc này.
Hay giữa lúc đủ đầy, chẳng ai nghĩ tới cái khăn khó. Nhưng lúc sa cơ, thì lúc nào tâm trí cũng ràng giữ lấy những điều đẹp đẽ. Con người, từ khi sinh ra, đều là để hướng về những thứ tốt đẹp hơn.

Mình đi lại con đường cũ, để về nhà. Dễ cũng đến nửa năm nay không đi, từ khi đường cao tốc thông xe tới giờ. Con đường từng một thời chộn rộn, bất cứ lúc nào cũng có thể kẹt xe, thì hôm nay, cả hai chiều ngược xuôi, chỉ còn một mình xe mình bon bon chạy. Gập ghềnh lên xuống cùng từng vết trồi lún, ổ gà, gạch đá.

Mình nghĩ con đường này từng một thời phồn hoa là thế, náo nhiệt là thế, có lẽ chẳng ai nghĩ tới, chẳng ai ngờ tới, lại có lúc thời vận thay đổi, như lúc này.

Hay giữa lúc đủ đầy, chẳng ai nghĩ tới cái khăn khó. Nhưng lúc sa cơ, thì lúc nào tâm trí cũng ràng giữ lấy những điều đẹp đẽ. Con người, từ khi sinh ra, đều là để hướng về những thứ tốt đẹp hơn.


Gần đây mình hay tan làm sớm. Thường là đi ăn với đồng nghiệp, rồi trở về nhà, trước giờ tan tầm, kẹt xe. Buổi tối luôn chat với bạn, cùng nói về những dự án mà bạn đang thực hiện.
Mình cho rằng, mình là người rất giỏi bảo vệ, những mối quan hệ. Mình không giỏi giữ chân ai, bằng chứng là những người thân, thương nhất, bên cạnh mình, đều đã lần lượt rời bỏ mình đi khỏi. Nhưng chỉ cần, còn ở đây, bản thân mình còn có thể cảm nhận được, thì mình sẽ hết lòng gìn giữ!
Chuyện này không có trong CV, nhưng trước đây mình từng làm Sale Strategist, và lí do nghỉ việc của mình, khi đó, đã làm cho Sếp trực tiếp - người đã mời mình về làm việc mà không cần PV, không cần thử việc, phải lắc đầu bất lực. Vì mình khi đó, đã nói rằng *em cảm thấy, em không thể tiếp cận bạn bè em một cách có mục đích được đâu*.
Mình không giúp ích được nhiều, cho người khác. Chỉ có thể là từ trong từng điều nhỏ nhặt như thế, mà giữ lại cảm tình, của nhau, trong nhau.
___
Gần đây, mình bắt đầu viết về công việc - tương tự như 2 năm trước. Mình bây giờ, giống như khi đó, công việc, cũng như là cuộc sống!

Gần đây mình hay tan làm sớm. Thường là đi ăn với đồng nghiệp, rồi trở về nhà, trước giờ tan tầm, kẹt xe. Buổi tối luôn chat với bạn, cùng nói về những dự án mà bạn đang thực hiện.

Mình cho rằng, mình là người rất giỏi bảo vệ, những mối quan hệ. Mình không giỏi giữ chân ai, bằng chứng là những người thân, thương nhất, bên cạnh mình, đều đã lần lượt rời bỏ mình đi khỏi. Nhưng chỉ cần, còn ở đây, bản thân mình còn có thể cảm nhận được, thì mình sẽ hết lòng gìn giữ!

Chuyện này không có trong CV, nhưng trước đây mình từng làm Sale Strategist, và lí do nghỉ việc của mình, khi đó, đã làm cho Sếp trực tiếp - người đã mời mình về làm việc mà không cần PV, không cần thử việc, phải lắc đầu bất lực. Vì mình khi đó, đã nói rằng *em cảm thấy, em không thể tiếp cận bạn bè em một cách có mục đích được đâu*.

Mình không giúp ích được nhiều, cho người khác. Chỉ có thể là từ trong từng điều nhỏ nhặt như thế, mà giữ lại cảm tình, của nhau, trong nhau.

___

Gần đây, mình bắt đầu viết về công việc - tương tự như 2 năm trước. Mình bây giờ, giống như khi đó, công việc, cũng như là cuộc sống!


Hai năm, hai ngày trước, tôi cũng từng nắm một bàn tay phải, đeo đồng hồ, như thế này.
Giữa tiếng nhạc của bài Niệm khúc cuối, lại thực sự là lần gặp gỡ cuối cùng. Và, tôi cứ luôn day dứt, về giai điệu, của bài hát này. Vì sau tất cả những ý niệm, luôn là lời hát *dù sao đi nữa, xin vẫn yêu em..*.
Tôi từng viết trong email gửi TyF, rằng có phải yêu là cố chấp hay không? TyF chưa bao giờ trả lời. Nhưng tôi thấy được, chuyện tình cảm, cầm lên được, bỏ xuống không được. Chỉ có thể, để cho những điều đó, chết đi!
*..cho nhau rã nát, rã nát tim đau*

Hai năm, hai ngày trước, tôi cũng từng nắm một bàn tay phải, đeo đồng hồ, như thế này.

Giữa tiếng nhạc của bài Niệm khúc cuối, lại thực sự là lần gặp gỡ cuối cùng. Và, tôi cứ luôn day dứt, về giai điệu, của bài hát này. Vì sau tất cả những ý niệm, luôn là lời hát *dù sao đi nữa, xin vẫn yêu em..*.

Tôi từng viết trong email gửi TyF, rằng có phải yêu là cố chấp hay không? TyF chưa bao giờ trả lời. Nhưng tôi thấy được, chuyện tình cảm, cầm lên được, bỏ xuống không được. Chỉ có thể, để cho những điều đó, chết đi!

*..cho nhau rã nát, rã nát tim đau*


Một lần, mình xin Sếp nghỉ buổi chiều, Sếp hỏi lí do, mình đã nói *em mệt quá rồi, về đi spa rồi về nhà ngủ. Lúc này không có hứng thú nịnh nọt, ngoan ngoãn trước ai nữa*.
Sếp mình, đứng hình! :”>
Mình nghĩ, MPC đã nói đúng. Mình giống con gián, đập hoài không chết. Lại bắt hoài cũng không nắm giữ được. 
Giống như, cách đây gần một tháng, mình xin về sớm, bắt xe lên Đà Lạt ăn kem bơ, ăn bánh tráng nướng, rồi liền lập tức trở về, ngay trong đêm.
Giống như, một lần, mình ra Bưu điện Thành Phố, gọi hết 200 ngàn tiền điện thoại, chỉ để nghe Em Bé kể chuyện đi phỏng vấn xin thực tập, mà di động của mình vẫn luôn còn tiền, còn Pin.
Người vô tình, sẽ nói “dư tiền quá ha, sao không đi làm từ thiện đi”. Nhưng người quan tâm, thì sẽ nói “sao phải làm như thế?”. Dù là ai, mình cũng chỉ có thể trả lời, rằng *gì cũng được, muốn thì làm*.

Một lần, mình xin Sếp nghỉ buổi chiều, Sếp hỏi lí do, mình đã nói *em mệt quá rồi, về đi spa rồi về nhà ngủ. Lúc này không có hứng thú nịnh nọt, ngoan ngoãn trước ai nữa*.

Sếp mình, đứng hình! :”>

Mình nghĩ, MPC đã nói đúng. Mình giống con gián, đập hoài không chết. Lại bắt hoài cũng không nắm giữ được.

Giống như, cách đây gần một tháng, mình xin về sớm, bắt xe lên Đà Lạt ăn kem bơ, ăn bánh tráng nướng, rồi liền lập tức trở về, ngay trong đêm.

Giống như, một lần, mình ra Bưu điện Thành Phố, gọi hết 200 ngàn tiền điện thoại, chỉ để nghe Em Bé kể chuyện đi phỏng vấn xin thực tập, mà di động của mình vẫn luôn còn tiền, còn Pin.

Người vô tình, sẽ nói “dư tiền quá ha, sao không đi làm từ thiện đi”. Nhưng người quan tâm, thì sẽ nói “sao phải làm như thế?”. Dù là ai, mình cũng chỉ có thể trả lời, rằng *gì cũng được, muốn thì làm*.


Q
Cảm giác xem phim 1 mình nó thế nào hả chị? Trung thu của em ở nhà toàn tập, vì thất tình rồi. :(
Anonymous
A

Trong thang máy không biết nói chuyện với ai. 

Lúc mua vé nói 1 vé nhất định bạn nhân viên sẽ khựng lại, ngẩng lên nhìn lại mặt em.

Em sẽ có xu hướng chọn ghế dọc hai bên, thay vì chính giữa.

Ôm bắp, ôm nước, em không còn tay nhận lại tiền thừa nữa.

15-20’ đầu ngồi xem Trailer, nhất định sẽ có người nói về em, vô tình hay cố ý khiến em nghe được.

Em sẽ không có ai ngồi bên cạnh, xem phim hài, cười với em. Cảnh kinh dị, em che mặt lại, mng sẽ chú ý tới em, nhưng chẳng làm gì cả. Chảng có ai nhắc em, rằng *hết ma rồi, gỡ tay xuống đi*.

Nếu em là một người nói nhiều, suy nghĩ rất nhanh, thì đi xem phim một mình, thực sự là một thử thách. Cứ nghĩ tới cảnh háo hức kể chuyện, mà phải chời khi về nhà, tới khi gặp được một ai, mới có thể nói được, là một cảm giác bực bội. Và tới lúc đó, em sẽ quên hết về những thứ em đã nghĩ sẵn trong đầu. Chị là một người thuộc loại này! :”>

Nhưng chị nghĩ là chị quen rồi. Tới nơi, lao luôn vào quầy mua vé, rồi chui vô rạp, không phải đợi ai, không phụ thuộc vào ai. Kể cả người đi cùng có bận việc không đến được, thì cũng thản nhiên dùng hết giá trị vé của mình, ăn hết phần bắp khổng lồ và uống nước ngọt cho tới khi chỉ còn tiếng *rột rột* phát lên từ đáy ly.

Chị nghĩ, đến một lúc nào đó, sự khác biệt cũng sẽ bão hòa thành thói quen. Đối với mình, trong cả mắt của người khác! :)